Bình an của chúng ta là ở nơi Chúa

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH - NĂM C

Bài đọc 1: Cv 15,1-2.22-29; Bài đọc 2: Kh 21,10-14.22-23; Phúc Âm: Ga 14,23-29

Cuộc sống con người mất bình an

Cuộc sống con người tràn đầy những nỗi sợ: người trẻ sợ tuổi già; thanh niên khỏe mạnh sợ lúc bệnh tật hay ốm đau; đôi trai gái yêu nhau say đắm sợ những giây phút mặn nồng tan biến; người giàu sợ sẽ đến ngày khánh kiệt; những người có địa vị lại sợ thất thế sa cơ…. Và người ta còn sợ những bất ngờ xảy đến như tòa tháp đôi trung tâm thương mại ở Nữu Ước bị khủng bố ngày 11.9.2001 làm nhiều ngàn người chết. Ở Iraq, Syria hay các quốc gia Trung Ðông và ngay cả châu Âu ngày nào cũng có người chết vì khủng bố, vì chiến tranh. Trong dịp lễ Phục Sinh vừa qua, hàng loạt vụđánh bom khủng bốkinh hoàngđã xảy ra ở Sri Lanka khiến hơn 300 người chết. Rồi những đe dọa khác như tai nạn giao thông, ngộ độc thực phẩm và hóa chất hủy diệt nhan nhản khắp nơi xảy ra hằng ngày làm cho chúng ta mất bình an trong cuộc sống.

Nói chung, cuộc đời này có muôn vàn lý do để sợ hãi. Khi đối diện trước cái chết, theo bản tính tự nhiên của con người, chính Chúa Giêsu cũng sợ. Sự sợ hãi dâng lên tột độ đến mức mồ hôi và máu toát ra. Ngài đã lớn tiếng và rơi lệ cầu xin với Ðấng có thể cứu mình khỏi chết (Dt 5,7). Nhưng chính trong bầu khí căng thẳng đó, Ngài đã chỉ cho các môn đệ đón nhận sự bình an. Khi từ cõi chết sống lại, Ngài hiện ra với các môn đệ giữa lúc các ông đang mất tinh thần đóng chặt cửa ở tận trên lầu cao, vì sợ người Do Thái. Chúa thổi hơi vào các ông, ban Thánh Thần và trao chúc bình an.

Kết quả hình ảnh cho thien chua ban binh an

Chúa cho chúng ta bình an

Như thế, Chúa Giêsu đã cho các tông đồ một món quà quý giá hơn hết mọi thứ, đó chính là sự bình an. Bình an Ngài ban dù có bị tối tăm vây quanh, dù có bị sóng gió cuộc đời quật ngã vẫn không bị tiêu diệt… Kinh Thánh nói khi Chúa đến: “Các môn đệ vui mừng vì được xem thấy Chúa” (Ga 20,20). Cũng chính thánh Phaolô đã nói lên kinh nghiệm xương máu này giữa bao thử thách và đau khổ, đơn giản vì ngài mang trong mình bình an của Chúa: “Chúng tôi bị dồn ép tư bề nhưng không bị đè bẹp; hoang mang nhưng không tuyệt vọng; bị ngược đãi nhưng không bị bỏ rơi, bị quật ngã nhưng không tiêu diệt” (2 Cr 4,8). “Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Ðấng đã yêu mến chúng ta” (Rm 8,37).

Bình an của Ðức Kitô trao tặng cho các môn đệ không chỉ dừng lại ở việc được an toàn về mặt thể xác, mà còn đi xa hơn, đạt được bình an trong sâu thẳm trong tâm hồn. Nơi bài đọc 1 chúng ta thấy Phaolô, Barnaba, Giuđa, Sila và những vị có uy tín của giáo hội sơ khai đến với anh em dân ngoại ở Antiokia, Syria và Cilicia để khuyên dạy và gởi đến họ lời chào thăm của các Tông đồ. Các ông nói với họ là các Tông đồ không muốn đặt gánh nặng nào khác lên vai những người đã tòng giáo, ngoài việc giữ một số điều cần thực hiện để biểu lộ hiệp thông trong Hội Thánh, và họ không phải cắt bì khi gia nhập Giáo hội. Như thế, sự bình an trong cộng đoàn có được là khởi đi từ trái tim yêu thương.

Vẫn biết bình an là nhu cầu sống còn của con người, nhưng cách thức ban bình an của Ðức Giêsu trái ngược hoàn toàn với cách thức của con người. Bình an Ðức Giêsu không có gì bảo đảm mà chỉ dựa vào lời hứa của Ðức Giêsu : “Thầy ban bình an của Thầy cho anh em…, anh em đừng xao xuyến, đừng sợ hãi” (Ga 14,27). Ðây mới là sự khác biệt cơ bản giữa bình an “thế gian ban tặng” và “bình an Ðức Giêsu ban tặng” (x. Ga 14,27).

Bình an là chính Ðức Kitô

Như thế, để có sự bình an phải có Chúa Giêsu, phải ở lại trong tình yêu của Chúa Giêsu, như Chúa đã kết luận trong bài Phúc Âm hôm nay : “Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” (Ga 14,27). Và Ngài xác định điều này bằng cách thêm: “Thầy ban bình an cho các con không theo kiểu thế gian. Lòng các con đừng xao xuyến, các con đừng sợ hãi” (Ga 14,27). Như vậy, Ngài vẫn bình an ngay cả khi kẻ thù của Ngài đã đến gần và sắp giết chết Ngài.

Chuyện kể một gia đình nghèo ở miền quê. Buổi tối nọ, người mẹ đau bệnh, ông bố sai đứa con nhỏ mua cho mẹ ít đồ ăn. Ðứa bé nói với bố: “Bố ơi con sợ bóng tối quá!”. Người cha khích lệ con bằng cách treo một bóng đèn ngoài hiên, dặn rằng thỉnh thoảng ngoảnh mặt lại mà thấy bóng đèn tức là thấy bố đang nhìn theo bước chân con. Ai cũng sợ bóng tối của cuộc đời. Ðường dài muôn lối, tương lai mờ ảo, nếu không có ánh sáng của Chúa trong tâm hồn, nếu không có ân sủng nâng đỡ từng bước chân, thì ta sẽ không thể chu toàn sứ mạng được giao phó mỗi ngày.

Lời Chúa hôm nay an ủi và khích lệ chúng ta đừng xao xuyến và sợ hãi giữa những lo lắng buồn phiền, và thử thách gian nan. Bởi vì có Chúa thì màng nhện cũng sẽ trở nên vững chắc như tường thành. Còn không có Chúa, thì tường thành cũng chỉ là màng nhện mong manh.

Không phải vô tình mà Giáo hội chọn bài đọc 2 của phụng vụ hôm nay trích trong sách Khải Huyền, đan kết với sứ điệp Lời Chúa trong Tin Mừng Gioan. Chúng ta được mời gọi hướng về quê hương vĩnh cửu, là thành thánh Giêrusalem trên trời, nơi chốn của bình an viên mãn : “Thành thánh chói lọi vinh quang Thiên Chúa” (Kh 21,11), “Con Chiên chính là ngọn đuốc chiếu soi khắp thành” (Kh 21,23). Có lẽ chúng ta nghĩ rằng quê hương mai sau là một thực tại rất xa vời so với cuộc sống ngày hôm nay. Không phải thế. Ngoài đời có một bài hát với ca từ có ý nghĩa tương tự: “Ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay”. Như thế thành thánh Giêrusalem bình an muôn thuở được bắt đầu ngay từ ngày hôm nay, nếu chúng ta biết sống sung mãn trong tình yêu, kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu.

Cắm sâu niềm tin vào mầu nhiệm Ðức Kitô đấng đã chết và đã sống lại, chúng ta sẽ tìm được bình an để vượt qua những gian nan thử thách, trong suốt những năm tháng cuộc đời.

LM Ðaminh Ngô Công Sứ, Chánh xứ Chánh tòa, GP Xuân Lộc

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Hãy nghĩ đến một hay nhiều cơn cám dỗ mà bạn quen gặp trong cuộc sống? Có khi nào bạn chiến thắng không?
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu, để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người.
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Hãy nghĩ đến một hay nhiều cơn cám dỗ mà bạn quen gặp trong cuộc sống? Có khi nào bạn chiến thắng không?
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu, để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người.
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật VI thường niên -  năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật VI thường niên - năm A
Đức Giêsu đã đưa các môn đệ đi vào chiều sâu của lòng mình, của trái tim bên trong chi phối mọi hành động. Những giáo huấn của Ngài có tính nội tâm hơn và tận căn hơn, nên cũng khó giữ hơn.
Từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa
Từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa
Thánh lễ mùng Ba Tết được dâng để xin ơn thánh hóa công việc làm ăn trong năm mới. Vậy là, những công việc bình thường của cuộc nhân sinh cũng có thể trở thành phương thế cho Kitô hữu nên thánh.
Gìn giữ truyền thống tốt đẹp  của dân tộc
Gìn giữ truyền thống tốt đẹp của dân tộc
Tết Nguyên đán là dịp lễ quan trọng nhất trong văn hóa của người Việt Nam. Ngày Tết thôi thúc những thành viên gia đình dù làm ăn sinh sống ở nơi xa, cũng vội vã quay về dưới mái ấm gia đình vui cảnh đoàn viên, hưởng chút hơi...
Xin được như ý Chúa
Xin được như ý Chúa
Có lẽ Tết là thời gian thảnh thơi nhất trong năm. Những công việc vất vả của năm cũ rồi cũng đã qua, những nỗi vướng bận tạm gác lại một bên, còn việc của năm mới thì chưa thể bắt đầu. Những ngày Tết là thời gian thanh thản...
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật V thường niên -  năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật V thường niên - năm A
Thế gian có thể làm người môn đệ của Chúa Giêsu trở nên “nhạt” không? Một người bị “nhạt” có thể “mặn” lại được không?
Thương người như thể thương thân
Thương người như thể thương thân
Khi Tin Mừng được loan báo trên quê hương chúng ta, truyền thống Việt Nam “thương người như thể thương thân” đã gặp gỡ giáo huấn của Tin Mừng “yêu người như mình ta vậy”.