Chút tâm tình với Ðức Mẹ sầu bi

1.

Phụng vụ dành ngày 15 tháng 9 để kính Ðức Mẹ sầu bi.

Năm nay, hơn bao giờ hết, tôi thấy Ðức Mẹ đến với tôi trong tâm tình sầu bi sâu đậm khác thường. Sầu bi là một hình thức xót thương, cảm thương, khóc thương.

2.

Tôi thấy Ðức Mẹ từ trời cao lại rất sầu bi trước cảnh khổ đau của nhân loại hiện giờ, còn những con cái Mẹ ở trần gian nếu lại dửng dưng, thì quả là đáng tội.

Cảnh khổ đau của con người hiện nay, xét về mặt phần rỗi đời đời, thực là bi đát.

3.

Trong số những người đang phải khổ, có những người dám nói ra, cũng có những người không dám nói ra, hoặc không muốn nói ra, và cũng có những người không biết đến mức nghiêm trọng của nó, nên coi thường. Tôi có bổn phận phải nói ra. Vậy tôi xin phép được nói ra.

4.

Nếu có những ai vô cảm trước những khổ đau của bao người xa gần hiện nay, thì sự vô cảm vô tâm đó đang là một sự kiện rất bi thảm, rất buồn đau, mà sớm muộn phải trả giá.

5.

Ðức Mẹ cho tôi thấy sầu bi trước những khổ đau của người khác, của đồng bào, của nhân loại, của Hội Thánh, là sầu bi đạo đức.

6.

Trái lại, trước cảnh khổ đau đó mà vô cảm, thì vô cảm đó là một thiếu sót đáng tội.

Nếu vô cảm đó lại là một chủ trương, thì thiết tưởng tội sẽ nặng.

7.

Do vậy, khi Ðức Mẹ đến với tôi dưới hình thức sầu bi, thì tôi coi đó là một nhắc nhở về bổn phận liên đới với những người đau khổ, mà Chúa Giêsu xưa đã nhấn mạnh nhiều lần, nhiều cách.

Thí dụ:

8.

Trong dụ ngôn người Samari tốt lành, Chúa kết án nặng nề thầy tư tế và thầy Lêvi về sự dửng dưng vô cảm trước cảnh khổ đau của một kẻ nằm ở vệ đường. Trái lại, Chúa khen người Samari có lòng sầu bi đối với nạn nhân. (X. Lc 10, 29-37).

9.

Khi nói về ngày phán xét chung, Chúa Giêsu cũng đã nói rất rõ về phần thưởng dành cho những ai biết tỏ lòng sầu bi đối với những kẻ khổ đau. Còn những ai vô cảm sẽ bị phạt rất nặng. (X. Mt 25, 31-46).

10.

Khi thấy tôi bối rối băn khoăn về sự tôi chẳng làm được gì, để bớt khổ cho những kẻ khổ đau, thì Ðức Mẹ dạy tôi là hãy cứ bắt đầu bằng tâm tình: Hãy sầu bi với họ. Nghĩa là hãy có tâm tình liên đới, chia sẻ, cùng khổ đau với họ.

11.

Tâm tình sầu bi với những kẻ khổ đau không có nghĩa là phải tạo ra những nét mặt buồn sầu, bi thảm, mà là tâm tình bên trong tâm hồn tôi cần phải thực sự chia sẻ.

12.

Xin phép được chia sẻ một tâm tình đã và đang phát triển trong tôi về tính cách sầu bi, vạch đường cho hướng đi cả đời tôi.

Năm Ất Dậu xưa, ngoài Bắc gọi là năm đói, bấy giờ tôi còn là một chủng sinh nhỏ. Một hôm, trên đường từ Tòa Giám mục Thái Bình về nhà xứ Thượng Phúc theo lệnh cha xứ, tôi gặp một cảnh sầu bi hết sức thê thảm.

Nằm bên vệ đường là một gia đình ôm nhau chết. Người đàn ông trẻ buộc trên lưng một cái chiếu rách ôm người vợ trẻ. Người phụ nữ trẻ ôm đứa con nhỏ, cả hai đều chết. Ðứa con nhỏ miệng vẫn ngậm vú mẹ. Mẹ vẫn còn ôm chặt lấy đứa con. Họ chết đói.

Hình ảnh đó rất là sầu bi. Hình ảnh đó luôn chập chờn trong tôi. Hình ảnh đó nay như một nguồn tâm tình cuốn lấy tôi. Tôi đau cái đau của đồng bào yêu dấu của tôi.

13.

Sầu bi đang là con đường dẫn tôi tới Chúa, tới những con người. Biết đi vào con đường đó một cách khiêm nhường phó thác cũng là một niềm vui thiêng liêng sâu sắc.

14.

Tới đây, tôi thấy rõ: Con đường Chúa đào tạo các con cái Chúa là rất mầu nhiệm. Có những niềm vui, có những nỗi buồn. Có những việc làm, có những tâm tình. Có những chiều kích hữu hình, có những chiều kích thiêng liêng vô hình.

15.

Riêng đối với tôi, sầu bi là một con đường đào tạo quan trọng.

Trước hết, tôi được Chúa cho thấy: Có một thứ sầu bi có giá trị cứu độ. Ðó là sầu bi nơi Ðức Mẹ. Ðức Mẹ sầu bi, vì xót thương con người lầm lạc, khổ đau. Tại La Salette, Ðức Mẹ hiện ra, ôm mặt khóc. Tôi đã tới đó. Mẹ đã giúp tôi ăn năn sám hối.

Xót thương của Ðức Mẹ không phải là tình cảm phản ứng bề ngoài, mà là tình cảm muốn chịu khổ thay.

16.

Rất nhiều lần, khi tôi đang đau khổ, thì nghe Mẹ nói với tôi: “Con cho Mẹ xin”. Tôi hiểu Mẹ muốn tôi nhường cho Mẹ sự đau khổ tôi đang chịu. Tôi xin vâng phó thác. Kết quả thấy rõ. Tôi được vơi nhẹ đi khổ đau của mình.

17.

Từ những kinh nghiệm như thế, tôi nhận ra Ðức Mẹ sầu bi là người mẹ rất tỉnh thức, rất tế nhị, rất nhạy bén. Ðể rồi, khi tôi sầu bi đối với ai, thì cũng phải tỉnh thức, tế nhị, bén nhạy. Nhiều khi chỉ sớm một phút là cứu được họ. Nếu chậm chỉ một phút, thì sẽ là quá muộn.

18.

Hình ảnh gia đình trẻ nằm ôm nhau cùng chết đói trên vệ đường, mà tôi vừa nhắc tới, đang đốt lên trong tôi lửa sầu bi có sức cứu độ.

19.

Lửa sầu bi có sức cứu độ cũng đang được đốt lên trong lòng nhiều người trên thế giới nói chung và tại Việt Nam nói riêng.

Chúng ta hãy trân trọng lửa thiêng liêng đó.

Lạy Mẹ sầu bi, xin Mẹ luôn ở bên chúng con.

20.

Nói xong lời cầu trên đây, tự nhiên tôi nhớ tới lời sầu bi Chúa đã nói xưa ở vườn Cây Dầu: “Linh hồn Thầy buồn sầu đến chết được” (Mc 14,34). Tôi hiểu Chúa đang đón nhận lửa sầu bi của chúng ta. Xin hết lòng cảm tạ Chúa. n

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Xuân và Biển
Xuân và Biển
Mọi năm, dịp Xuân về, tôi hay đi thăm đó đây. Tôi thấy các nhà đều trang trí, các con đường đều dọn dẹp. Ðâu cũng hoa. Hoa thiệt và hoa giả.
Sống đức tin
Sống đức tin
Mấy chục năm dài, tôi cặm cụi học các môn đạo, như Kinh Thánh, tín lý, luân lý, giáo luật, giáo phụ, giáo sử. Những kiến thức ấy rất cần cho tôi. Tôi có cảm tưởng chúng là những viên gạch, giúp tôi xây tòa nhà đức tin trong tôi....
Một mẫu gương ra khơi
Một mẫu gương ra khơi
Trong Hội Thánh tại Việt Nam, vấn đề truyền giáo đang trở thành thời sự. Có hô hào, có cầu nguyện, có hội thảo, có lên đường. Với nhiều khẩu hiệu. Với nhiều hành động. Tất cả xem ra đều tốt.
Xuân và Biển
Xuân và Biển
Mọi năm, dịp Xuân về, tôi hay đi thăm đó đây. Tôi thấy các nhà đều trang trí, các con đường đều dọn dẹp. Ðâu cũng hoa. Hoa thiệt và hoa giả.
Sống đức tin
Sống đức tin
Mấy chục năm dài, tôi cặm cụi học các môn đạo, như Kinh Thánh, tín lý, luân lý, giáo luật, giáo phụ, giáo sử. Những kiến thức ấy rất cần cho tôi. Tôi có cảm tưởng chúng là những viên gạch, giúp tôi xây tòa nhà đức tin trong tôi....
Một mẫu gương ra khơi
Một mẫu gương ra khơi
Trong Hội Thánh tại Việt Nam, vấn đề truyền giáo đang trở thành thời sự. Có hô hào, có cầu nguyện, có hội thảo, có lên đường. Với nhiều khẩu hiệu. Với nhiều hành động. Tất cả xem ra đều tốt.
Ðây Ðấng xóa tội trần gian
Ðây Ðấng xóa tội trần gian
Ðã bao lần tôi giới thiệu Ðức Kitô với cộng đoàn: “Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa tội trần gian” (Ga 1,29). Khi nói lời ấy, tôi tin tưởng mọi tội trần gian sẽ được Ðức Kitô xóa đi, nếu người ta sám hối.
Phiên dịch đức tin
Phiên dịch đức tin
Cứ cuối năm Dương lịch, tôi lại bước vào ba khởi đầu mới: Một là năm mới Phụng vụ, bắt đầu từ Mùa Vọng, trước lễ Giáng Sinh. Hai là năm mới Dương lịch, ít ngày sau lễ Giáng Sinh. Ba là năm mới Âm lịch, thường diễn ra sau...
Thông điệp mang về
Thông điệp mang về
Tôi không là tín hữu Công giáo, nhưng lại dự nhiều thánh lễ Chúa nhật trên các dặm đường vân du xuôi ngược ở Trà Vinh - Cần Thơ - Cà Mau…, và mới đây, khi Noel cận kề, là nhà thờ Rạng, Mũi Né - Phan Thiết.
Tâm tình Noel
Tâm tình Noel
Ðời mỗi người môn đệ Chúa thường được chi phối bởi một vài biến cố. Những biến cố ấy đã gây nên cảm xúc mạnh. Cảm xúc mạnh ấy làm nên những đợt sóng tâm tình riêng tư chảy qua bề sâu suốt cuộc đời, để nhuộm đời sống họ...
Kính sợ Thiên Chúa
Kính sợ Thiên Chúa
Ðể chuẩn bị tâm hồn con cái mình đón Chúa giáng sinh, Hội Thánh đưa ra nhiều lời Kinh Thánh. Vừa kêu gọi, vừa cảnh báo.
Nguyện cầu trong mùa Vọng và mùa Giáng Sinh
Nguyện cầu trong mùa Vọng và mùa Giáng Sinh
Mùa Vọng và mùa Giáng Sinh có những lời cầu riêng, thích hợp. Một số do Hội Thánh chỉ định. Một số do các nhóm soạn ra. Một số do từng người tự phát. Phần tôi, thấy bị thúc đẩy đưa tinh thần cầu nguyện về ba nhu cầu sau...