Ðã bao lần tôi giới thiệu Ðức Kitô với cộng đoàn: “Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa tội trần gian” (Ga 1,29). Khi nói lời ấy, tôi tin tưởng mọi tội trần gian sẽ được Ðức Kitô xóa đi, nếu người ta sám hối. Tôi cũng xin Chúa đổ hết mọi lỗi lầm của đoàn chiên tôi vào một mình tôi, để Chúa xóa đi tất cả, cho dù việc xóa đi như vậy sẽ bắt tôi phải khổ. Bởi vì tội là một thực tại ghê gớm.
Khổ đau đời môn đệ Chúa là những cơ cực câm nín. Ðôi khi tôi muốn nói ra. Nhưng khi tôi muốn diễn tả những khổ đau ấy, thì chúng bỗng biến thành tình yêu. Và khi tôi muốn kể lại tình yêu ấy, thì đột nhiên nó trở thành những đau khổ. Tôi không phân tách làm gì. Cũng không tìm hiểu tại sao. Tôi chỉ biết rằng Chúa muốn người môn đệ Chúa phải là thế. Và tôi cố gắng là thế.

Tôi thấy Ðức Kitô, từ Bêlem đến Canvariô, đã luôn luôn gánh tội trần gian và xóa tội trần gian. Tôi bước theo Ngài. Và Ngài chia sẻ cho tôi một chút đời Ngài. Chút đời Ðức Kitô mà tôi lãnh nhận vẫn mang trọn vẹn ý chí vâng phục thánh ý Chúa Cha, và vẫn mang trọn vẹn thân phận người đầy tớ Ðức Giavê mà tiên tri Isaia đã báo trước.
Khi mang mảnh đời của Ðức Kitô trong mình, tôi cảm được tình liên đới cứu độ giữa Ðức Kitô và những kẻ bị loại trừ do bất cứ nguyên nhân nào. Ðau khổ nhất là cảm tưởng bị chính Chúa Cha loại trừ: “Cha ơi, sao Cha nỡ bỏ Con” (Mt 27,46). Tôi nhớ tới thánh lễ Chúa Giêsu đã dâng trên Thánh Giá. Việc người môn đệ Chúa cộng tác vào thánh lễ Chúa Giêsu để gánh tội và xóa tội cho đoàn chiên là việc không đơn giản. Bổn phận ấy sẽ thực hiện không phải chỉ bằng các phép bí tích và lời cầu nguyện, nhưng còn bằng những phấn đấu thường xuyên suốt cuộc đời.
Mọi nơi, mọi lúc, mình phải gánh tội cho đoàn chiên, đền tội cho đoàn chiên, xóa tội cho đoàn chiên, tha tội cho đoàn chiên, và phải hy sinh cho đoàn chiên. Những tâm tình như thế cứ thấm mãi vào tôi, từ lớp nhận thức, đến lớp tiềm thức, tận sâu vào lớp vô thức, để toàn thân tôi được hy vọng trở thành thánh lễ suốt cuộc đời.
Thánh lễ cuộc đời không chỉ thu gọn vào các tâm tình và các chịu đựng, nhưng còn đòi những việc cho đi, nhất là sự tha thứ và sự hòa giải.
Sẽ là gương xấu, nếu tôi không ngại tha các tội người ta phạm đến Chúa, nhưng lại rất khó bỏ qua những lỗi người ta phạm đến tôi. Sẽ là phản chứng, nếu tôi rao giảng sự hòa giải Phúc Âm, nhưng tôi lại không thực hiện sự hòa giải ấy. Sẽ là nhục nhã cho tôi, nếu tôi “bị” khen là một bản lãnh cứng, bất khuất, không dễ chấp nhận những sự khác biệt.
Là môn đệ Chúa, tôi phải biết thua để Chúa thắng. Có những cái thua mang ý nghĩa cứu độ.
Kinh nghiệm cho tôi thấy trong việc xóa tội, tôi cần phải để ý đến việc xóa những mặc cảm do tội gây nên, và những mặc cảm dẫn tới tội lỗi. Nhiều sự nhục mạ, kết án và thái độ khinh khi đã chém chết mọi hy vọng vươn lên, đẩy người ta vào nỗi khổ tinh thần không thể mờ phai.
Tôi sẽ không lấy làm lạ, nếu ứng nghiệm nơi các môn đệ Chúa lời ngôn sứ Isaia: “Ngài đã mang lấy các tật nguyền của chúng ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của chúng ta” (Mt 8,17).
Tôi vẫn thích nói với mọi tội nhân lời Ðức Kitô xưa đã nói với người phụ nữ ngoại tình: “Cha không kết án con. Con hãy về bình an” (Ga 8,11). Tôi cảm thấy sung sướng, mỗi lần được lặp lại lời Ðức Kitô: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, nhưng để kêu gọi người tội lỗi” (Lc 5,32).
Ðang khi tôi tự nguyện theo chân Ðức Kitô, chia sẻ với Ngài việc gánh tội, đền tội, xóa tội, và tha tội cho trần gian, thì tôi không quên việc Hội Thánh nói chung và cộng đoàn tôi nói riêng cũng đã tích cực gánh tội của tôi, đền tội vì tôi, xóa tội cho tôi và tha tội cho tôi. Tôi nhận thức rất rõ về sự thực ấy.
Với tất cả tấm lòng con thảo, hiệp thông với tâm tình Ðức Mẹ, tôi dâng lên Chúa lời kinh Tạ ơn Ðấng xóa tội trần gian.
| “... Khi mang mảnh đời của Ðức Kitô trong mình, tôi cảm được tình liên đới cứu độ giữa Ðức Kitô và những kẻ bị loại trừ do bất cứ nguyên nhân nào...” |
Giám mục GB. Bùi Tuần (+)
Bình luận