Dạy như là buổi học cuối !

Đều đặn mỗi chiều thứ Sáu và sáng thứ Bảy hằng tuần, các bệnh nhi khoa Nội nhi bệnh viện Ung Bướu TPHCM lại háo hức đến với lớp học chữ của cô Đinh Thị Kim Phấn (giáo dân xứ Phanxicô Đakao, TGP.TPHCM).

Tiếp chúng tôi ở phòng sinh hoạt chung của khoa Nội nhi, cũng là phòng học của các em, cô Phấn bùi ngùi hồi tưởng về một thời…

Ngày ấy, là thế hệ người Sài Gòn đầu tiên tình nguyện lên đại ngàn Tây Nguyên để xóa mù chữ cho đồng bào người dân tộc, riêng cô từng có một mái ấm ở nơi đó. Rồi căn bệnh sốt rét đã đột ngột cướp đi đứa con thơ bé bỏng khiến cô đau khổ tột cùng. Cô đành rời phố núi về lại Sài Gòn, dạy học ở trường tiểu học Đuốc Sống (Q.1). Một lần, tình cờ đọc được hàng loạt bài viết về công dân trẻ Lê Thanh Thúy - cô gái có nghị lực phi thường, không chỉ chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo mà còn quan tâm tới các bạn cùng cảnh ngộ, cảm phục ý chí và tinh thần kiên cường của Thúy, trong lòng cô dấy lên ý nghĩ phải làm một việc gì đó. Từ tâm huyết này, cô bắt tay vào mở lớp học chữ miễn phí cho các bệnh nhi ung thư. Tháng 9.2009, lớp chính thức khai giảng, như một phần chương trình “Viết tiếp ước mơ của Thúy”.

Ban đầu, cô vừa phải giảng dạy ở trường, vừa đến bệnh viện kèm cặp các em. Ở đây chỉ vỏn vẹn 45 học sinh lớp 1, song hôm thì dạy ở phòng sinh hoạt, hôm thì đến từng phòng bệnh của các bé. Nhiều phụ huynh chưa hiểu hết ý nghĩa việc làm của cô nên đôi lúc tỏ ra khó chịu. Dầu vậy, cô không nản lòng và luôn cầu nguyện xin Chúa đỡ nâng.

Cần mẫn như một người mẹ hiền, cô Phấn cặm cụi cùng các trẻ không chỉ những nét chữ đầu tiên mà còn cả những bài học về tình yêu thương. “Càng dạy các em, tôi càng thấy có được nhiều niềm vui từ việc cho và nhận. Hầu hết khi đến với lớp học này, các em đều rất phấn khởi. Mình không chỉ dạy các em thôi đâu, mà còn học được ở các em rất nhiều về tinh thần lạc quan và nghị lực vươn lên trong cuộc sống”, cô trải lòng.

Cứ thế, mỗi năm lớp lại đầy lên, ngày càng nhiều phụ huynh xin cho con vào học, không chỉ giới hạn ở lớp 1 mà còn thêm các lớp khác. Vì thế, cô Phấn phải mời gọi thêm một số đồng nghiệp và các sinh viên tình nguyện. Suốt bảy năm qua, nhiều bạn trẻ sau giờ học, giờ làm đã đến đây phụ gieo con chữ và nụ cười. Họ khắng khít với nhau như những người thân trong gia đình.

Phần lớn các bé phải sống nội trú tại bệnh viện để vừa điều trị vừa theo dõi. Những mái đầu không có tóc là hình ảnh quen thuộc của lớp học này. Mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng các em vẫn say mê với việc học. Có em đến lớp với một tay truyền thuốc, một tay viết bài, khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng. Bé Bùi Thị Hoa, một bệnh nhi đang chiến đấu với căn bệnh u xương hàm, tâm sự: “Những giây phút ở bên cô, bên các anh chị tình nguyện viên và các bạn, con như là một học sinh bình thường, không phải là một người bệnh”. Còn bé Ngọc Chi lại có ước mơ rất đỗi bình dị: “Con mong hết bệnh, có sức khỏe để viết hết quyển tập này”.

Không chỉ dạy chữ, sau mỗi buổi học cô Phân đều có những phần quà bánh nho nhỏ cho các em

Cuộc sống của các em ở đây mong manh như những chiếc lá, hôm nay còn, ngày mai đã bị gió cuốn đi. Nghĩ về các học trò của mình, cô Phấn lại nghẹn ngào: “Tôi sợ nhất cái cảm giác khi hay tin một em nào đó vừa mới qua đời. Nó vừa nhức nhối vừa bàng hoàng, giống như mình mất đi đứa con máu mủ vậy”. Bảy năm, không ít lần cô phải đối diện với những cuộc chia ly vĩnh viễn, ray rứt tiễn các thiên thần nhỏ về với Chúa. Kỷ vật còn lại của các em là những lá thư, những quyển tập với nét chữ nắn nót. Cô lần tay theo từng nét bút để cảm nhận hơi ấm của các em và bần thần: “Có rất nhiều những quyển tập còn dang dở chưa được viết đầy, chỉ còn lại những trang giấy trắng lạnh lẽo”.

Cô bảo chưa bao giờ cảm thấy mình thiệt thòi hay cô đơn. Bởi những nét chữ của các em ở đây đều mang nặng những giọt mồ hôi, nước mắt, chứa đựng niềm hạnh phúc lớn lao không chỉ riêng cô mà còn cả đội ngũ tình nguyện viên. Mỗi buổi học, cô luôn chuẩn bị tâm lý “có thể đây là buổi cuối cùng của một bạn nhỏ nào đó, vì thế mọi thứ phải tươm tất, để các em tràn ngập niềm vui và hạnh phúc”.

Ngoài việc đứng lớp, cô Phấn cùng các giáo viên, tình nguyện viên còn đi tìm nguồn giúp đỡ để có tập sách, truyện tranh, bút chì màu cho các em. Sau giờ học, thầy cô đều có những món quà nho nhỏ để khích lệ học trò; cuối mỗi kỳ, lại gởi đến gia đình các em phần quà vật chất hầu san sẻ với các bậc phụ huynh nỗi lo về kinh tế.

Lớp học đong đầy yêu thương này đã phần nào xoa dịu những nỗi bất hạnh, giúp các em tạm quên đi những ngày u tối!

NHÃ VĂN

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Hiện diện tại vùng đất giáo hạt Túc Trưng, thuộc giáo phận Xuân Lộc, nhà thờ Tam Phú suốt hơn 65 năm qua vẫn sừng sững như một kiệt tác kiến trúc độc bản. Mỗi chi tiết, mỗi đường nét và hình dáng của công trình này đều mang một...
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Giữa nhịp sống hiện đại, khi nghề nghiệp thường được đo bằng thu nhập hay cơ hội thăng tiến, vẫn có những người âm thầm chọn một hướng đi khác: làm việc trong môi trường nhà đạo. Họ mang theo hành trang tri thức, chọn công việc trong tâm thế...
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Trong hai ngày 16 và 17.5.2026, tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao, giáo phận Phan Thiết đã tổ chức khóa tập huấn “Giáo dục giới tính cho thiếu nhi và thiếu niên”, quy tụ khoảng 200 tham dự viên gồm 60 linh mục trẻ, 30 nữ tu và 110 giáo...
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Trong bối cảnh của năm mục vụ 2025-2026 về chủ đề “Mỗi Kitô hữu là môn đệ thừa sai”, chương trình tập huấn “Cùng nhau xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai cho thiếu nhi và người trẻ hôm nay” do Ủy ban Loan báo Tin Mừng...
Sống điều đã học
Sống điều đã học
Hình ảnh những lớp giáo lý đông đúc vốn đã rất quen thuộc trong các giáo xứ, dễ đưa đến cảm giác yên tâm rằng việc đào tạo đức tin của thế hệ trẻ đang diễn ra vững vàng.
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ngày 6.5.2026, tại nhà thờ giáo xứ Đài Đức Mẹ Tân Hiệp, Ban Phát triển Con người toàn diện giáo phận Long Xuyên phối hợp với Ban Mục vụ Môi trường Tổng Giáo phận TPHCM đã tổ chức chương trình học hỏi về bảo vệ môi trường dành cho các...