Khi tuổi nghề còn chưa “thôi nôi”

Tám tháng tuổi nghề, đem đi so với đời người thì còn chưa kịp “thôi nôi”, quá non trẻ so với dòng chảy trôi suốt 50 hiện diện của tờ báo. Vậy mà khi ngồi nhẩm tính lại, đã có hơn 30 tin, bài lớn nhỏ được đăng trên báo hằng tuần. Con số đủ tạo ngạc nhiên, thậm chí “không tưởng” với một phóng viên mới còn nhiều bỡ ngỡ và non nớt trong nghề.

Khác xa trong tâm tưởng, nghề báo là một chuyến phiêu lưu đầy cung bậc. Ở đó, tôi có giấy bút làm bạn đồng hành, có câu chuyện làm chất liệu viết, có những tương quan trước lạ sau quen. Những khám phá mới mẻ làm rộng thêm khung trời mà trước đây từng bó hẹp. Và những bài viết được lên khuôn như “hoa trái” sau bao ngày dài đợi mong.

Thu.jpg (204 KB)

Dẫu có niềm yêu thích với viết lách tới đâu, thì khi bắt đầu viết những bài đầu tiên, tôi nhận ra rằng, yêu cái ngòi bút thôi vẫn chưa đủ. Còn nhớ trưa nắng một mình dong xe hơn ba chục cây số lên Củ Chi viết bài. Không rành địa hình, đường sá, đi huốt một đoạn khá xa, rồi vòng lại trong cái phờ phạc, mồ hôi tuôn như tắm suối. Vậy mà khi hút rột một hơi hết trái dừa mà dì phước mang ra, cơn mệt cũng dần tan. Phỏng vấn đã đời xong, còn được các chị dẫn ra vườn hái ổi, bẻ xoài, cây nhà lá vườn vậy mà quý lắm, gói ghém cẩn thận, nâng niu suốt quãng đường về. Hay ngày đầu tiên trong nghề được tác nghiệp ở Hóc Môn, đường mưa như trút nước lúc chạng vạng tối, lần dò từng đoạn trên bản đồ rồi đi theo, cũng đến nơi như ai, cũng dám bắt chuyện với những mặt người xa lạ mà như thân đã lâu, cũng viết được mẩu tin nho nhỏ, được đăng. Vậy đó rồi vui cả tuần.

Rồi không ít lần nhận những cái xua tay, lắc đầu từ chối. “Chỗ này có gì đâu mà viết”, “Ở đây mình làm việc âm thầm, không muốn lên báo”, “Thôi ngại lắm, đừng đưa hình tôi lên”…, là những lời được nghe thường xuyên khi đi viết bài. Mỗi lần như vậy, chỉ còn biết lặng lẽ ra về. Ngày buồn của người viết báo còn là những hôm gọi điện thoại nhưng không được bắt máy, mấy dòng tin nhắn trôi thăm thẳm chưa thấy hồi âm, hay giữa ngổn ngang ý tưởng lớn nhỏ, không biết mình nên bắt đầu ra sao, viết như thế nào để chạm được trái tim người đọc. Nỗi sợ mình cạn vốn sống, không đủ tinh tế để thấy cái đáng viết giữa những bé nhỏ đời thường.

Vẫn không rõ bước chân đi trong nghề báo rồi đây sẽ được lâu mau, nhưng biết chắc nhiều buồn vui sẽ đón đợi, và biết những chuyện đời, chuyện nghề, chuyện tử tế âm thầm đâu đó vẫn đang chờ được kể. Biết vậy để có thêm hy vọng, thêm niềm tin và nguồn động viên kịp lúc trong những khi chao đảo, lạc hướng đi. Và ngòi bút này, dẫu đôi khi run rẩy, sẽ vẫn có thể viết nên những câu chuyện đẹp tươi, theo cách của riêng nó, như ai đó từng nói: “Nếu sợ, thì vừa sợ vừa làm”.

Anh Thư

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Những chuyến du Xuân đáng nhớ
Những chuyến du Xuân đáng nhớ
Mỗi độ Xuân về, những chuyến du Xuân không chỉ là hành trình rong ruổi, mà còn là cuộc trở về với ký ức, tình thân, và những giá trị sâu lắng của cuộc sống muôn màu.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Những chuyến du Xuân đáng nhớ
Những chuyến du Xuân đáng nhớ
Mỗi độ Xuân về, những chuyến du Xuân không chỉ là hành trình rong ruổi, mà còn là cuộc trở về với ký ức, tình thân, và những giá trị sâu lắng của cuộc sống muôn màu.
Chạm vào Tết qua những ấn phẩm Xuân
Chạm vào Tết qua những ấn phẩm Xuân
Ấn phẩm Xuân giữ cho mình một vị thế riêng biệt, như món quà tinh thần của mỗi tờ báo. Ðọc báo Xuân, với độc giả là sự thưởng lãm theo những cách riêng.
Nhìn từ những “tấm áo mới”
Nhìn từ những “tấm áo mới”
Thành phố Hồ Chí Minh vừa cho chỉnh trang một số tuyến đường, nút giao thông và công trình công cộng. Cụ thể, 7 khu vực gồm Quảng trường trước chợ Bến Thành, vòng xoay Ngã sáu Phù Đổng, vòng xoay Hồ Con Rùa, các tuyến đường Nguyễn Huệ, Đồng...
Tết hun đúc tình làng nghĩa xóm
Tết hun đúc tình làng nghĩa xóm
Dịp Tết là lúc những con hẻm, khu chung cư bừng lên sức sống nhờ sự gắn kết cộng đồng. Chẳng cần gì cao xa, chỉ là cùng nhau dọn dẹp, bày biện, hay ngồi lại bên mâm cơm tất niên cũng đủ để tình nghĩa xóm giềng thêm bền...
Tưng bừng ngày hội “Xuân đoàn kết - Tết nghĩa tình”
Tưng bừng ngày hội “Xuân đoàn kết - Tết nghĩa tình”
Trong không khí hân hoan chào đón mùa Xuân mới, ngày 31.1.2026, tại Công viên Văn hóa Đầm Sen, Ủy ban MTTQ Việt Nam TPHCM đã phối hợp cùng các tổ chức chính trị - xã hội tổ chức Ngày hội “Xuân đoàn kết - Tết nghĩa tình”.
Những sáng kiến mục vụ thiết thực
Những sáng kiến mục vụ thiết thực
Sáng kiến chăm sóc sức khỏe cho người giúp việc của giáo phận Hồng Kông mới đây cho thấy mục vụ ngày nay đang chạm đến những nhu cầu thiết thực nhất của con người.
Tọa đàm và khai mạc triển lãm “Báo Xuân tiến bước thời đại số”
Tọa đàm và khai mạc triển lãm “Báo Xuân tiến bước thời đại số”
Sáng 28.1.2026, tại Đường Sách Thành phố Hồ Chí Minh, triển lãm “Báo Xuân tiến bước thời đại số” đã chính thức khai mạc, mở đầu chuỗi hoạt động kéo dài 5 ngày từ 28.1-1.2.2026 phục vụ bạn đọc trong dịp Tết Bính Ngọ.