Thứ Tư, 02 Tháng Ba, 2016 09:24

Chúa nhật XXIII thường niên (Lc 14:25-33)

“Ai không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được”

Trong bài giảng thánh lễ sáng ngày 25-5-2015 tại Nguyện đường Nhà trọ thánh Marta ở Nội thành Vatican. Đức Thánh Cha Phanxicô đã diễn giải bài Tin Mừng về cuộc gặp gỡ giữa chàng thanh niên giàu có với Chúa Giêsu. Anh ta chăm chỉ tuân giữ các giới răn một cách rất tỉ mỉ. Thế nhưng, khi Ngài mời gọi anh ta bán hết của cải để đi theo Ngài, thì anh ta buồn rầu bỏ đi. Trước tình trạng đó, Chúa nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”. Đức Thánh Cha nhận xét rằng: “Thế là niềm vui và hy vọng nơi chàng thanh niên giàu sang ấy đã tan biến, vì anh ta không muốn từ bỏ của cải của mình. Sự quyến luyến của cải là khởi đầu của mọi thứ hư hỏng, ở mọi người: hư hỏng bản thân, hư hỏng trong kinh doanh, cả thứ hư hỏng cỡ nhỏ trong thương mại, hư hỏng của những người giảm bớt cân lượng đúng đắn, hư hỏng trong chính trị, hư hỏng trong giáo dục. Tại sao vậy? Vì những người sống gắn bó với quyền lực, giàu sang của mình thì tưởng rằng mình đang ở trên thiên đàng rồi. Nên họ khép kín, không có chân trời, không có hy vọng, rốt cục họ phải rời bỏ tất cả”.

Tin Mừng Chúa nhật XXIII thường niên hôm nay, Thánh sử Luca cho biết có rất nhiều người cùng đi với Chúa Giêsu. Ngài đưa ra lời mời gọi những kẻ theo Ngài rằng: “Ai đến với tôi mà không từ bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14, 26). Và Ngài nói thêm rằng: “Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14, 33). Có thể nói, điều kiện để trở thành môn đệ Chúa Giêsu là một đòi hỏi hết sức gắt gao, phải tiêu tốn rất nhiều công sức, như việc xây cất công trình, hoặc như việc đưa quân đi giao chiến với một vua khác vậy. Do đó cần phải ngồi suy nghĩ đắn đo, tính toán kỹ lưỡng nhằm xem mình có đủ nghị lực để theo Ngài hay không. Đặc biệt, việc theo Chúa không thể tính lượng thời gian là bao nhiêu, khi nào, hay bằng những việc gì. Nhưng là thái độ quyết liệt, gạt ra một bên tất cả những gì gây cản trở bước đường ta đi theo Chúa. Hay nói cách khác, điều kiện để trở thành môn đệ Chúa Giêsu, là phải biết đặt Ngài lên trên mọi giá trị khác. Ngài đòi buộc ta đặt tất cả dưới Ngài, yêu Ngài trên hết mọi sự, trên cả những người thân yêu, trên cả của cải vật chất, ngay cả mạng sống, trên cả hiện tại và tương lai của mình nữa.

Thật vậy, cuộc sống luôn đặt con người trước những chọn lựa, mà chọn lựa nào cũng đòi hỏi phải dấn thân và từ bỏ! Từ bỏ thường làm ta sợ hãi và luyến tiếc, từ bỏ nào cũng cảm thấy mất mát và nhiều khi bị tổn thương. Sự cắt tỉa nào mà lại không gây đau đớn và xót xa ? Có những điều bắt buộc phải cắt bỏ kịp thời để cứu lấy mạng sống như; bệnh nhân có khối u ác tính, nếu không cắt bỏ kịp thời thì nguy cơ mạng sống sẽ bị đe dọa khi nó đã di căn. Cũng như cuộc sống có những thói quen xấu cần phải loại trừ như: thói quen nghiện rượu, nghiện cờ bạc, nghiện thuốc lá,... Cũng có những điều tốt cần phải bỏ để chọn lựa một điều tốt hơn như: chọn nghề, chọn trường học, chọn chỗ làm, chọn bậc sống. (x.Manna). Mỗi khi từ bỏ vì yêu thương sẽ không bao giờ cảm thấy thiệt thòi, mất mát. Từ bỏ vì yêu thương sẽ làm ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn. Từ bỏ đã trở thành quy luật để sống và giúp ta lớn lên.

Người Kitô hữu, là người biết sống từ bỏ là đi vào con đường hẹp như Đức Giêsu. Người đã từ bỏ trời cao để xuống đất thấp. Người đã từ bỏ địa vị làm Thiên Chúa để xuống thế làm người. Sự từ bỏ được thấy rõ qua việc Chúa tự nguyện sống nghèo khổ, tự nguyện gánh lấy tội lỗi của loài người, và tự nguyện chết thay cho con người. Cao trọng nhất là Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha. Trung tâm điểm của đời sống người Kitô hữu là Chúa Giêsu. Mọi giá trị trở nên tương đối trước Đấng Tuyệt Đối là Chúa Giêsu. Tiền bạc, của cải là một giá trị. Cha mẹ, vợ con, gia đình là những giá trị khác. Mạng sống là một giá trị trổi vượt hơn cả. Nhưng tất cả những giá trị đó phải được hy sinh khi cần, để ta chọn Chúa Giêsu là “Giá Trị Tuyệt Đối” của mọi giá trị. Các thánh tử đạo đã chọn lựa như thế. Dĩ nhiên, ta luôn yêu tất cả, nhưng phải yêu những điều đó trong Chúa và dưới Chúa, để khi phải chọn lựa một trong hai, ta luôn luôn chọn Chúa. Ước gì ta biết vui mừng và hạnh phúc khi chọn được “viên ngọc quý” là Đức Giêsu, dám bán tất cả, từ bỏ tất cả để thấy mình giàu có. Và ước gì ta từ bỏ mình mỗi ngày, và nhờ ơn Chúa, ta được tự do và bình an thanh thản trong suốt cuộc đời. (trích từ R. Veritas)

Lạy Chúa Giêsu, chúng con đang sống trong một thế giới với biết bao niềm tự hào, nhất là những thành quả của sự phát triển khoa học. Chúng con đang thừa hưởng những tiện nghi đó. Tuy nhiên, cũng từ những phúc lợi và tiện nghi đó đang từng ngày cám dỗ và lôi kéo chúng con xa Chúa. Nhiều khi chúng con đã không ngần ngại xem nó như là thần tượng của chúng con. Xin Chúa luôn gìn giữ và đồng hành cùng với chúng con, để chúng con biết nhận ra chỉ có Chúa mới là Giá Trị Đích Thực và là Vĩnh Cửu của cuộc đời chúng con.

Lm. Antôn NGUYỄN CHÂN HỒNG, OH

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm