Món ngon khi nhà chẳng còn gì

Ông bà mình từng nói, món ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời. Món ngon trong lúc thiếu thốn, lo âu càng ngon hơn gấp bội. Như thời điểm này cách đây hơn 3 năm trước là đợt Sài Gòn giãn cách gắt gao để phòng dịch Covid-19.

Nhà tôi, một căn nhà nằm sâu trong con hẻm nhỏ bị giăng dây từ đầu hẻm đến cuối ngõ xem như nội bất xuất, ngoại bất nhập suốt gần cả tuần. Không thể mua thực phẩm, những căn nhà hàng xóm đều đóng cửa do có người nhiễm bệnh, nên có những ngày cả nhà thực sự nếm cảnh không còn gì dự trữ. Nhưng kỳ lạ là không ai quá lo lắng, vẫn tin tưởng sẽ có người tiếp tế lương thức, chắc chắn sẽ không thể tới mức chết đói được.

monngon.jpg (553 KB)

Lục tủ lạnh thấy chỉ còn một trái dưa leo hơi héo và củ cà rốt nằm dưới đáy. May quá, còn sót lại quả trứng gà kẹt bên hông tủ và cây xúc xích. Làm gì nhỉ? À, với món nguyên liệu eo hẹp thế này thì mình sẽ nấu theo kiểu “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”. Ta sẽ làm món cơm cuộn cho cả nhà!

Thế là trong lúc gọt cắt dưa leo, tôi luộc nhanh mớ cà rốt đã cắt thành thanh dài rồi khuấy quả trứng. Nhà còn gạo nên tôi cuốn khá nhiều cơm, nén thật chặt để cả nhà ăn no chắc bụng. Từng cuộn cơm tròn tròn đủ màu sắc đỏ của cà rốt, xanh của dưa leo, vàng của trứng, trắng của cơm, đen của rong biển được bày trên bàn trước sự trầm trồ của chồng con.

Ai từng làm món này sẽ biết bên cạnh những cuộn tròn trĩnh, gọn gàng, đẹp mắt thì còn có cả những chỗ đầu thừa đuôi thẹo xấu xí. Nhưng thời khắc khó khăn, không thể bỏ phí lương thực nên tôi và chồng ăn đầu đuôi, để cho các con phần đẹp mắt. Con gái lớn thắc mắc, sao ba mẹ lại ăn phần thừa của cuộn cơm nhìn chẳng đẹp, chẳng ngon chút nào? Chồng tôi dí dỏm nói rằng chỗ mấp mô là “Núi Thái Sơn”, chỗ khuyết là “Biển Thái Bình” đó con. Tôi lại nhớ đến những bữa cơm cá diếc kho tộ của mẹ tôi hồi bé. Lúc nào cũng vậy, mẹ nói thích ăn phần đuôi, ba thích ăn phần đầu, nên phần bụng ngon lành và ít xương dành cho tôi. Lớn lên tôi mới hiểu, chẳng phải ba mẹ thích ăn đầu cá, đuôi cá mà là muốn dành tốt nhất, thơm ngọt nhất cho con cái mà thôi.

Hôm ấy, cả nhà tôi có một bữa ăn sạch trơn, không dư bất kỳ thứ gì. Chồng con tôi còn xoa xoa bụng, tấm tắc nói rằng chưa bao giờ ăn bữa cơm nào ngon như vậy. Rồi sáng hôm sau, định nấu mì tôm ăn sáng thì nghe tiếng gọi cửa. À là bác Thìn hàng xóm. Bác bảo cha xứ cho mỗi hộ ít rau củ, thịt thà, động viên mọi người cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cầm túi lương thực trên tay, chưa bao giờ tôi cảm thấy chúng quý giá như vậy.

Ngẫm lại cuộc đời mình từ bé đến lớn luôn được sống trong tình yêu quan phòng, che chở và bảo bọc của bề trên, của mọi người và gia đình. Giống những cuộn cơm giai đoạn ấy, dẫu bên ngoài đen - bên trong vẫn sống động nhiều màu sắc. Trong rủi có may, trong họa có phúc, chỉ cần giữ vững tin yêu.

An Khánh

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Món thịt khô mang hương của khói
Món thịt khô mang hương của khói
Vẫn thường nghe nói các loại thịt khô gác bếp có xuất xứ từ vùng Tây Bắc, cụ thể là của đồng bào Thái. Thế nhưng, khi có dịp lên bản và hỏi mua “thịt gác bếp”, bà con nơi đây thường có phần ngờ ngợ, bởi họ chỉ quen...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Món thịt khô mang hương của khói
Món thịt khô mang hương của khói
Vẫn thường nghe nói các loại thịt khô gác bếp có xuất xứ từ vùng Tây Bắc, cụ thể là của đồng bào Thái. Thế nhưng, khi có dịp lên bản và hỏi mua “thịt gác bếp”, bà con nơi đây thường có phần ngờ ngợ, bởi họ chỉ quen...
Panettone - bánh mì ngọt thoảng vị quả khô
Panettone - bánh mì ngọt thoảng vị quả khô
Panettone có lẽ là một trong những thử thách lớn nhất đối với người làm bánh, bởi đòi hỏi công sức, sự khéo léo và lòng kiên nhẫn. Để hoàn thành một ổ bánh có khi phải mất đến 2-3 ngày chờ đợi quá trình lên men chậm.
“Xây nhà” bánh gừng đón Noel
“Xây nhà” bánh gừng đón Noel
Tra cứu các thông tin về món bánh quy gừng cũng như nhà bánh gừng, sẽ mang lại nhiều kiến thức khá thú vị. Theo đó, từ thế kỷ thứ 8, bánh gừng đã xuất hiện. Ban đầu chúng được làm từ những mẩu bánh mì đun sôi trong mật...
Món ngon mùa gió chướng
Món ngon mùa gió chướng
Chiếc chuông gió bên cửa sổ khẽ khàng leng keng từng tiếng thi thoảng, e dè, mỏng manh, báo hiệu những đợt gió chướng sắp về. Trong tôi, như đang có một sự đợi chờ...
Chả cốm những ngày cuối Thu
Chả cốm những ngày cuối Thu
Hà Nội không chỉ làm người ta xao xuyến bởi cảnh sắc, mà còn vương vấn trong lòng nỗi nhớ về ẩm thực, đặc biệt là những món ăn gắn liền với mùa Thu ngắn ngủi.
Mặn mòi mắm mực mùa bão lụt
Mặn mòi mắm mực mùa bão lụt
Sinh ra và lớn lên ở một làng ven biển miền Trung, tôi đã quá quen với bao loại mắm mặn từ hải sản trong các bữa cơm ngày bé. Và mắm mực vẫn giữ một vị trí đặc biệt riêng.
Về Gò Công tìm bánh nghệ
Về Gò Công tìm bánh nghệ
Nhớ những lần về đất Gò Công ăn đám giỗ, đám cưới, không ít lần thấy dĩa bánh nghệ mấy màu được dọn lên, nhìn đã muốn ăn.