Suy niệm về một vài danh hiệu của Đức Giêsu

Hằng năm vào Chúa nhật Lễ Lá, chúng ta đọc câu chuyện về cuộc Thương khó của Ðức Giêsu trong ba Tin Mừng Nhất Lãm; năm nay của thánh Mátthêu với những đặc trưng về tác giả Tin Mừng thứ nhất.

- Trước tiên, ta có cảm tưởng thánh Mátthêu muốn làm rõ sự nghịch lý kinh khủng của thảm kịch: ngoài gia đình và các môn đệ của Con Người thì đa số người Do Thái, lẽ ra phải là những người thân cận nhất của Đức Giêsu, lại không nhận biết Người, khinh dể và nhục mạ Người, trong khi đó, ngược lại, những người ngoại giáo, dù chưa biết Đức Giêsu, lại tuyên xưng Người bằng những danh hiệu cao quý nhất.

Một trong những điểm nhấn của bản văn này là có rất nhiều danh hiệu được gán cho Đức Giêsu trong những giờ phút cuối cùng Người ở trần gian. Một con người bị hạ bệ, thân xác bị bầm dập, nhân phẩm bị chà đạp, bị phỉ nhổ, bị tố cáo là phạm thượng - tội nặng nhất đối với đồng hương của Người - nhưng Người lại được những người ngoại giáo tôn vinh bằng những danh hiệu cao quý nhất của Do Thái giáo. Ở đây chúng ta cùng suy niệm về một vài danh hiệu của Đức Giêsu như: Vua dân Do Thái, Đấng Mêsia, Đấng Công Chính, và cuối cùng là Con Thiên Chúa.

Danh hiệu thứ nhất: Vua dân Do Thái. Tổng trấn Philatô hỏi: ­“Ông là vua dân Do Thái sao?”. Đức Giêsu trả lời: “Chính ngài nói đó”. Hình như đó là cách xác nhận đúng như vậy. Trong Tin Mừng Mátthêu, gần như đây là những lời cuối cùng của Đức Giêsu trước khi chết: vào cuối cuộc xử án và hành hình, Người không nói gì nữa cho tới khi cận kề cái chết, Người chỉ thốt lên lời cầu nguyện của dân tộc Người, lời trong Thánh vịnh 21 “Lạy Chúa con thờ, muôn lạy Chúa, Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao” (Tv 21,2a), là lời cảm tạ của dân Israel vì họ xác tín rằng Chúa luôn cứu giúp họ, ngay lúc họ gặp nguy hiểm nhất.

Danh hiệu Vua dân Do Thái còn được nhắc lại ba lần nữa, nhưng là để mỉa mai nhằm làm nhục Đức Giêsu. Trước hết là những người lính Rôma hả hê khi giả vờ gọi Người là vua, vì chính họ vừa đánh đòn Người, cho Người mặc áo choàng đỏ, đội cho Người vòng gai và nhạo báng Người: “Vạn tuế Đức Vua dân Do Thái”.

Ta có thể tưởng tượng sau Phục Sinh, các Kitô hữu đã nghĩ thế nào khi nhắc lại bi kịch này: dù cố gắng tưởng tượng đủ cách để hạ nhục Đức Giêsu, nhưng quân dữ không thể dập tắt hào quang vương quyền thật sự của Người. Chính thánh Mátthêu đã kể lại lời nói của Đức Giêsu: “Quyền lực tử thần sẽ không thắng được Người”.

Rồi chính tấm bảng treo trên Thập giá xác nhận: “Người này là Giêsu, Vua dân Do Thái”. Thánh Mátthêu đã có dịp nói với các độc giả của mình về ý nghĩa của tên Giêsu; khi báo tin cho thánh Giuse biết việc Đức Giêsu giáng sinh, sứ thần nói với ngài: “Ông phải đặt tên con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ” (Mt 1,21). Vì thế ở đây người ta ghi trên một tấm bảng như để nói lên tất cả mầu nhiệm của Đức Giêsu: là Vua và Đấng Cứu Chuộc dân Người, vì họ đang trông chờ Đấng Mêsia.

Cuối cùng đến lượt mình, các vị lãnh đạo tôn giáo, các thượng tế, kinh sư và kỳ lão, cũng xác nhận Đức Giêsu là “Vua Israel”, chắc chắn lúc nào cũng để chế nhạo, xúc phạm, nhưng chính nhờ sự nhấn mạnh của họ mà thánh Mátthêu cho ta hiểu rằng: “Họ không biết rõ lời họ nói”.

Danh hiệu thứ hai: Đấng Mêsia. Philatô nói hai lần danh hiệu này, và hai lần này nằm giữa một lời quả quyết rất quan trọng liên quan đến Đức Giêsu, do vợ Tổng trấn Philatô, một người ngoại giáo: “bà đã thấy một thị kiến, bà nói về giấc mơ” (chúng ta biết giấc mơ có một vị trí quan trọng trong Tin Mừng Mátthêu). Bà trao cho Đức Giêsu một danh hiệu cao quý nhất trong Thánh Kinh Cựu Ước, người “Công chính”. Bà hoàn toàn không biết tầm quan trọng của những từ bà nói, nhưng mấy năm sau và mãi về sau, các Kitô hữu cử hành cái chết và sự Phục Sinh của Đức Giêsu Kitô, đều hiểu rõ điều những người ngoại giáo, xuất thân từ dân tộc chiếm đóng, quân Rôma, là những người đầu tiên nói sự thật về Đức Giêsu ngay chính lúc, bề ngoài, Người bị xóa tên trong lịch sử thế giới.

Cuối cùng, danh hiệu thứ ba là Con Thiên Chúa. Danh hiệu này trước tiên là nhằm chế giễu, nhục mạ do những người qua đường nói với người đang hấp hối trên thập giá, rồi các thượng tế, kinh sư và kỳ lão cũng nói: nếu ông thật sự là Con Thiên Chúa, thì ông sẽ không bị đóng đinh thập giá. Nhưng chính danh hiệu ấy cũng sẽ được viên sĩ quan Rôma thốt lên như một lời tuyên xưng: “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa”.

Danh hiệu Con Thiên Chúa kết thúc trình thuật này. Câu nói của viên sĩ quan Rôma báo trước cuộc trở lại của lương dân, và giúp chúng ta hiểu sứ điệp của thánh Mátthêu: đối với ông, cái chết của Đức Giêsu không phải là một thất bại nhưng là một chiến thắng. Nếu Mátthêu nhấn mạnh đến sự yếu đuối của Người Bị Kết Án và sự cao thượng của vài người ngoại giáo nhận biết Đức Giêsu, là nhằm giúp mỗi người hiểu rằng, khi thoạt nhìn thì không thể hiểu được, tuy nhiên chính trong sự yếu đuối mà Đức Giêsu biểu lộ sự cao cả của Người - sự cao cả của Thiên Chúa. Đó cũng là sự thể hiện tình yêu vô biên của Người, sự vinh quang hệ tại ở Thập giá và nhờ Thập giá - vì Thập giá mặc khải tình yêu tuyệt đối - cho ta biết Thiên Chúa là Tình Yêu. Chính thập giá cho ta thấy tình yêu cao vời của Thiên Chúa, Đức Giêsu đem lại một ý nghĩa cho cái chết của mình khi Người nói: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga15,13), lúc đó ta càng hiểu hơn câu này Đức Giêsu nói cho các môn đệ đi làng Emmaus vào ba ngày sau: “Nào Đấng Kitô chẳng phải chịu khổ hình như thế rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26).

Lm Inhaxiô Hồ Văn Xuân - TGP TPHCM

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Hãy nghĩ đến một hay nhiều cơn cám dỗ mà bạn quen gặp trong cuộc sống? Có khi nào bạn chiến thắng không?
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu, để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người.
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Hãy nghĩ đến một hay nhiều cơn cám dỗ mà bạn quen gặp trong cuộc sống? Có khi nào bạn chiến thắng không?
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Đáp ca - Chúa nhật I Mùa Chay - năm A
Xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan
Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu, để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người.
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật VI thường niên -  năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật VI thường niên - năm A
Đức Giêsu đã đưa các môn đệ đi vào chiều sâu của lòng mình, của trái tim bên trong chi phối mọi hành động. Những giáo huấn của Ngài có tính nội tâm hơn và tận căn hơn, nên cũng khó giữ hơn.
Từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa
Từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa
Thánh lễ mùng Ba Tết được dâng để xin ơn thánh hóa công việc làm ăn trong năm mới. Vậy là, những công việc bình thường của cuộc nhân sinh cũng có thể trở thành phương thế cho Kitô hữu nên thánh.
Gìn giữ truyền thống tốt đẹp  của dân tộc
Gìn giữ truyền thống tốt đẹp của dân tộc
Tết Nguyên đán là dịp lễ quan trọng nhất trong văn hóa của người Việt Nam. Ngày Tết thôi thúc những thành viên gia đình dù làm ăn sinh sống ở nơi xa, cũng vội vã quay về dưới mái ấm gia đình vui cảnh đoàn viên, hưởng chút hơi...
Xin được như ý Chúa
Xin được như ý Chúa
Có lẽ Tết là thời gian thảnh thơi nhất trong năm. Những công việc vất vả của năm cũ rồi cũng đã qua, những nỗi vướng bận tạm gác lại một bên, còn việc của năm mới thì chưa thể bắt đầu. Những ngày Tết là thời gian thanh thản...
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật V thường niên -  năm A
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật V thường niên - năm A
Thế gian có thể làm người môn đệ của Chúa Giêsu trở nên “nhạt” không? Một người bị “nhạt” có thể “mặn” lại được không?
Thương người như thể thương thân
Thương người như thể thương thân
Khi Tin Mừng được loan báo trên quê hương chúng ta, truyền thống Việt Nam “thương người như thể thương thân” đã gặp gỡ giáo huấn của Tin Mừng “yêu người như mình ta vậy”.