Tô canh bún ngày xưa

Tôi vẫn nhớ những bữa xế ở quê ngày còn nhỏ, khi mẹ bưng một tô canh bún nóng hổi đặt trước mặt mình. Đó thường vào lúc một buổi chiều mưa ướt trời ở quê nhà. Bà vừa vớt từng sợi rau muống xanh tươi, vừa nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Ăn cho nó ấm bụng con nhé!”. Hương mùi đất sau trận mưa, tiếng nồi nước lèo sôi lục bục, cùng chén canh bún đỏ au ánh lên giữa bàn. Tất cả trở thành ký ức ấm áp, để bao năm qua đi, lòng vẫn cứ muốn trở về.

Món canh bún có phần na ná bún riêu nhưng sợi bún to hơn, đỏ hơn, và có vị khác hơn, thanh mát hơn, nhờ dùng kèm rau muống trụng chín cắt khúc, cần nước thái nhỏ. Đặc biệt nhất là đậm hương vị cua hơn so với bún riêu.

canhbun.jpg (1.22 MB)

Ngày trước, mẹ hay nấu canh bún vào những ngày đầu tuần, khi công việc đồng áng, ruộng vườn thong thả. Những lúc này, cả nhà sẽ quây quần bên gian bếp rực than hồng có nồi canh bún. Tôi nhớ từng hình ảnh gắn với từng công đoạn mẹ chuẩn bị. Mẹ làm kỹ từng con cua đồng, hết giã rồi lọc, vì nước dùng ngọt từ cua là linh hồn của món này. Mẹ cắt từng khúc rau muống còn vương sương, trụng sơ rồi nhúng vào chậu nước lạnh cho xanh giữ màu. Tay mẹ bận rộn, hết giữ lửa liu riu, lại lo giữ nồi thịt băm, mẻ cua đồng tạo nên thứ riêu cua đậm đà, thơm mùi bếp củi.

Mẹ còn cho thêm xương heo hầm lấy nước ngọt, ít tôm khô, hành tím phi thơm. Nồi nước dùng cứ thế vừa sôi liu riu trên bếp củi đến khi xương mềm, tôm ra hết chất ngọt và mảng riêu cua kịp đóng thành bánh... Thả phần cần nước thái nhỏ vào, nổi trên bề mặt nồi canh bún. Tay mẹ nhẹ nhàng gạn phần bọt riêu cua…

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, mẹ chia bún vào tô, chan nước lèo, múc riêu cua, thêm rau muống, có khi thêm miếng huyết, chút tóp mỡ hay da heo. Trước mắt là một tô canh bún trong veo, ửng hồng, riêu cua nổi mịn màng… Chỉ cần húp một muỗng thôi là vị ngọt từ xương, từ cua lan ra, ấm cả lòng giữa buổi chiều mưa. Dù chỉ là món ăn chơi dân dã nhưng trong từng công đoạn đều rất kỹ càng, tạo nên vị ngon dễ gì quên được.

Bây giờ, giữa phố thị ồn ào, thèm thì vẫn có thể ghé quán ăn một tô canh bún. Nhưng hương vị cua đã khác, rau muống chẳng còn xanh tươi như ngày xưa. Canh bún giờ ở phố lớn mang theo hơi thở của hiện đại, nhanh gọn hơn, tiện hơn, thêm thắt nhiều thứ hơn. Nhưng tô canh bún của mẹ còn nguyên dấu ấn của ký ức. Đi xa mấy vẫn không qua gian bếp củi của mẹ. Quê nhà giờ đã xa, nhưng vị canh bún vẫn luôn là nhịp nối, khiến nhiều lúc thèm cảm giác được trở về.

Hải Quân

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Món thịt khô mang hương của khói
Món thịt khô mang hương của khói
Vẫn thường nghe nói các loại thịt khô gác bếp có xuất xứ từ vùng Tây Bắc, cụ thể là của đồng bào Thái. Thế nhưng, khi có dịp lên bản và hỏi mua “thịt gác bếp”, bà con nơi đây thường có phần ngờ ngợ, bởi họ chỉ quen...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Món thịt khô mang hương của khói
Món thịt khô mang hương của khói
Vẫn thường nghe nói các loại thịt khô gác bếp có xuất xứ từ vùng Tây Bắc, cụ thể là của đồng bào Thái. Thế nhưng, khi có dịp lên bản và hỏi mua “thịt gác bếp”, bà con nơi đây thường có phần ngờ ngợ, bởi họ chỉ quen...
Panettone - bánh mì ngọt thoảng vị quả khô
Panettone - bánh mì ngọt thoảng vị quả khô
Panettone có lẽ là một trong những thử thách lớn nhất đối với người làm bánh, bởi đòi hỏi công sức, sự khéo léo và lòng kiên nhẫn. Để hoàn thành một ổ bánh có khi phải mất đến 2-3 ngày chờ đợi quá trình lên men chậm.
“Xây nhà” bánh gừng đón Noel
“Xây nhà” bánh gừng đón Noel
Tra cứu các thông tin về món bánh quy gừng cũng như nhà bánh gừng, sẽ mang lại nhiều kiến thức khá thú vị. Theo đó, từ thế kỷ thứ 8, bánh gừng đã xuất hiện. Ban đầu chúng được làm từ những mẩu bánh mì đun sôi trong mật...
Món ngon mùa gió chướng
Món ngon mùa gió chướng
Chiếc chuông gió bên cửa sổ khẽ khàng leng keng từng tiếng thi thoảng, e dè, mỏng manh, báo hiệu những đợt gió chướng sắp về. Trong tôi, như đang có một sự đợi chờ...
Chả cốm những ngày cuối Thu
Chả cốm những ngày cuối Thu
Hà Nội không chỉ làm người ta xao xuyến bởi cảnh sắc, mà còn vương vấn trong lòng nỗi nhớ về ẩm thực, đặc biệt là những món ăn gắn liền với mùa Thu ngắn ngủi.
Mặn mòi mắm mực mùa bão lụt
Mặn mòi mắm mực mùa bão lụt
Sinh ra và lớn lên ở một làng ven biển miền Trung, tôi đã quá quen với bao loại mắm mặn từ hải sản trong các bữa cơm ngày bé. Và mắm mực vẫn giữ một vị trí đặc biệt riêng.
Về Gò Công tìm bánh nghệ
Về Gò Công tìm bánh nghệ
Nhớ những lần về đất Gò Công ăn đám giỗ, đám cưới, không ít lần thấy dĩa bánh nghệ mấy màu được dọn lên, nhìn đã muốn ăn.