Bản hiệp ước hôn nhân

Có đôi vợ chồng nọ không quá giàu, tiền bạc hai bên làm ra chỉ đủ chi tiêu vừa phải. Một hôm, ông chồng sa đà vào thú chơi cá rồng. Bao nhiêu tiền, anh đều đầu tư hết vào bể cá và con cá cưng, chỉ đưa cho vợ chút chợ búa qua ngày. Con nhỏ không có tiền mua bỉm sữa, chồng không quan tâm. Vợ thiếu trước hụt sau trong chi tiêu gia đình, chồng cũng “khó quá, bỏ qua”. Thấy chồng quá mê mải chăm cá rồng, vợ nhiều lần khuyên răn, thậm chí cảnh cáo, nhưng chẳng ăn thua. “Tức nước vỡ bờ”, người vợ dọa sẽ đem bán con cá rồng. Vừa dứt lời, cô ăn một cái tát trời giáng kèm theo tiếng quát: “Cô mà động vào con cá là chết với tôi!”.

Ly hôn vì Corona” và triết lý về hôn nhân của Phật giáo

Vợ bị tát chảy cả máu mũi, sốc đơ người. Nhìn sang đứa con lem luốc thiếu ăn, cô quyết tâm bỏ ngay người chồng cuồng cá cảnh.

Một gia đình khác, vợ chồng còn son rỗi. Vợ rất thích trồng cây, dù bị chồng cấm cản vô lý vẫn bất chấp, mua vài chậu cây cảnh xinh xắn, bày trên ban công. Hôm sau đi làm về, cô hí hửng đi thăm khu vườn nhỏ của mình thì bàng hoàng phát hiện toàn bộ chậu cây đã bị đập nát, đất cát văng tung tóe khắp ban công. Thì ra chồng cô đã cố tình phá cây của vợ. Dù uất ức nhưng cô chỉ biết ngậm ngùi dọn dẹp đống lộn xộn. Khi cô đã dọn sạch, người chồng đi ra ban công, thích chí vươn vai rồi nói mát: “Chẳng có cây que gì ở đây, đúng là vừa sạch vừa thoáng!”.

Sau lần đó, cô vợ gần như cạn hẳn tình yêu với chồng và bắt đầu muốn “tái độc thân” cho nhẹ đầu.

Đồng nghiệp của tôi thì nhớ hoài một phen “nhớ đời” hồi nhỏ: Được bố đến trường đón, con vừa đặt cặp sách lên giỏ xe, chưa kịp leo lên bố đã phóng đi mất. Về nhà, ông bố vô tư sang hàng xóm chơi tiếp ván cờ tướng dang dở, không hay biết mình vừa bỏ quên con. Mẹ không thấy con gái, hỏi thì ông đáp qua loa: “Chắc nó chạy sang nhà hàng xóm chơi, tí là về ấy mà”. Mãi đến giờ ăn tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm vẫn chưa thấy cô bé đâu. Người mẹ vội sai anh trai lên trường đón em, lúc này vừa đói vừa sợ, đang đứng khóc sụt sịt ở cổng trường.

*

Từ mấy trăm năm trước, chuyện dựng vợ gả chồng đã được coi là “chung thân đại sự”. Vì hôn nhân quan trọng đến thế, mỗi người đều phải trưởng thành khi bước vào đời sống vợ chồng. Sự trưởng thành ấy là biết suy nghĩ thực tế, cư xử nhún nhường, bao dung hơn, buông bỏ vài sở thích, thói quen thời độc thân. Người phụ nữ nào có chồng rồi vẫn thích dạo phố, mua sắm váy áo hay gặp gỡ bạn bè, dễ bị dư luận và nhà chồng đánh giá là ham chơi, vô tâm, ích kỷ.

Trong khi đó, nhiều chàng trai sau vài năm kết hôn vẫn chẳng khác xưa là bao. Họ vẫn ham nhậu, thường xuyên đi chơi với bạn bè, thích đầu tư vào thú vui riêng như nuôi gà chọi, chơi điện tử, độ xe máy… Nếu theo đuổi sở thích một cách vừa phải, lành mạnh thì chẳng nói làm gì. Thế nhưng, những ông chồng này như đứa con đang tuổi nổi loạn vậy. Họ đòi vợ tôn trọng tuyệt đối tự do cá nhân của mình, nhưng từ chối tôn trọng niềm vui và khoảng trời riêng của vợ, mặc định phụ nữ là phải toàn tâm toàn ý cho gia đình.

Ở chiều ngược lại, cũng có những cô vợ “tiêu chuẩn kép”, bắt chồng từ bỏ hết bạn bè, bỏ cả nhu cầu giải trí và chỉ biết có gia đình mà thôi. Tuy vậy, chính vợ lại không chịu hy sinh phần lợi ích tương tự, cho rằng phụ nữ lấy chồng vẫn phải được tự do, thoải mái hưởng thụ cuộc sống.

Ai vẫn muốn giữ nguyên quyền lợi, sở thích của mình như thời son rỗi, chứng tỏ họ chưa sẵn sàng lập gia đình. Bởi một khi hai người trao nhẫn cưới cho nhau và trở thành vợ chồng, họ sẽ không còn sống vì bản thân nữa, mà sẽ có cuộc sống mới đồng hành cùng bạn đời của mình.

Biết cân bằng giữa đam mê và trách nhiệm gia đình luôn là bài toán khó với nhiều người. Bởi hôn nhân không nên chỉ toàn trách nhiệm, cơm áo gạo tiền, nó còn phải đem đến hạnh phúc, tình yêu cho những người trong cuộc.

**

Nếu ví cam kết hôn nhân như bản hiệp ước giữa hai quốc gia, thì hiệp ước ấy phải phân chia hợp lý quyền lợi, nghĩa vụ của đôi bên, đảm bảo không ai chịu thiệt thòi. Giả sử một bên hưởng quá nhiều ưu ái, bên kia hầu như chẳng được gì, thì mối giao hảo giữa hai đất nước kiểu gì cũng gãy đổ. Và bản “hiệp ước hôn nhân” bất công sẽ bị xé bỏ.

Napoleon Hill (1883 - 1970) từng nói: “Tôi nhận ra rằng không sự giàu sang hay địa vị nào có thể trường tồn, trừ phi được xây dựng trên sự thật và sự công bằng. Bởi vậy, tôi sẽ không tham gia vào giao dịch nào không có lợi cho tất cả các bên”.

Ths-Bs LAN HẢI

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...