Băn khoăn chuyện chia buồn ở lễ tang

Văn hóa Á Đông, khi hàng xóm láng giềng hoặc gia đình người có quan hệ họ tộc, làm ăn, bạn bè… có tang gia, một hữu sự, đến phúng điếu chia buồn là bổn phận tình cảm, hợp lẽ đạo đức. Nếu vì lý do bất khả, không đến được, thường người ta cũng gọi điện chia buồn, gởi lẵng hoa phúng điếu… Nghĩa cử ấy chính là một nếp trong lối sống từ đời này sang đời khác, kết nối tình người, cộng đồng trong sự chia sẻ, nói lên đạo lý “nghĩa tử là nghĩa tận” trong xử thế phương Đông, nhân văn, đậm đà một vẻ đẹp đạo đức.

Không có một quy tắc cứng nhắc bó buộc khi lấy tấm lòng làm trọng, song thường thường khi đến dự lễ tang, để chia sẻ đồng cảm cùng gia chủ trước mất mát quá lớn lao, người ta hay vận trang phục phù hợp như màu tối, kín đáo, đi đứng trang nghiêm, thành kính thi lễ trước hương linh, nói lời an ủi với gia chủ. Khi chia buồn cũng thể hiện sự trang trọng, mực thước.

Đời sống hiện đại có nhiều nắn chỉnh theo hướng giản lược mọi nghi thức, song dẫu sao, vẫn phải có sự phù hợp với thuần phong mỹ tục. Vì thế, đây đó, chuyện tang lễ chìm trong ăn nhậu, nhạc hội, hát hò… dù theo cách lý giải “để gia đình nhà đám đỡ quạnh hiu”, cũng vẫn tạo sự phản cảm với nhiều người. Chuyện này cũng từng nhức nhối ở một số địa phương, làng quê song phản ứng xã hội cũng tác động không nhiều. Xu hướng ấy khiến nhiều gia đình vốn nghiêm cẩn giữ nếp cũng phải du di theo. Một anh bạn của chúng tôi ở Tắc Vân - Cà Mau từng chia sẻ, ở quê mình có nhiều đám tang khó phân biệt với đám cưới hay tiệc vui nào đó vì tiếng hát hò tung hô, cụng ly có khi thâu đêm suốt sáng. Bản thân anh nhận thấy sự “chia buồn” như thế không phù hợp, có lần anh bày tỏ suy nghĩ này với một số người, liền nhận được giải thích của một bậc đức cao vọng trọng ở địa phương: “Người ta buồn, mình đến vui đùa hát xướng cho nhà bớt âm khí, vơi hiu quạnh chứ sao!”.

Không biết “âm khí” có bớt không, nhưng nhìn quan tài nghi ngút khói hương một bên, thân bằng quyến thuộc trong áo tang ủ rũ trước sự mất mát, quan khách hành xử không khác ở nhà hàng tiệc cưới, có phải thực sự đồng cảm, chia buồn?

Nhớ trong chương trình văn học THPT có tác phẩm “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng, một tiểu thuyết có giá trị phê phán sâu cay, trong đó phần “Hạnh phúc một tang gia” đạt tầm cao về bi hài, mổ xẻ đả kích thói rởm đời trưởng giả học làm sang của xã hội đương thời ở tầng lớp trên: ngay khi khổ chủ còn hấp hối vật vã chưa tắt thở, các “anh chị em” thời đại mới Âu hóa tranh nhau luận về trang phục tang lễ sao cho “đẹp” và may cho kịp… Rồi tang lễ diễn ra thực xót xa cho linh hồn người vừa khuất.

Xã hội chúng ta sống khác thời Vũ Trọng Phụng mô tả, tang lễ thuộc văn hóa truyền thống, sự chia buồn là nếp đạo đức đẹp đẽ không cần “hiện đại” hay giản lược chi, không thái quá khi đến mức thuê người khóc hộ vật vã ầm ĩ để thiên hạ thấy lòng thương xót, nhưng sự chân thành, trang trọng, thái độ chia buồn luôn cần có. Cụng ly ỏm tỏi, hát xướng nên dành cho “cơ hội” khác thích hợp hơn chăng? Thực lo khi đến một ngày nào đó không đẹp trời, ai trong chúng ta đi ngang hay ở gần một đám tang lại không phân biệt đó là tang lễ hay tiệc cưới!

Khi có người thân mất đi, sự chia buồn chân thành quan trọng lắm. Những lời nhắc nhớ kỷ niệm với người đã khuất hay những điều tốt đẹp nơi họ được khơi lại ở tang lễ... động viên thân nhân vượt lên mất mát, thực trân quý biết bao thay vì những tiếng “zô! zô!” cụng ly náo nhiệt.

NGUYỄN THÀNH CÔNG

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.