Câu chuyện mùa Phục Sinh: Hãy cho chiên của Thầy ăn

Cách xa bờ chừng trăm thước, chiếc thuyền chài bập bềnh nhè nhẹ trên mặt hồ. Chốc chốc một ngọn sóng lại vỗ vào mạn thuyền mặc dù sáng nay hồ nước tĩnh lặng lạ lùng.

Dẫu rằng trời hãy còn sớm lắm, sáu ngư dân trên thuyền đã xoay trần ra làm việc, mồ hôi trên những tấm lưng lóng lánh dưới ánh nắng rực rỡ buổi bình minh. Suốt đêm họ đã quăng lưới, rồi kéo lên, hết lần này lần khác. Lần khác lại thêm lần khác nữa. Họ nhọc nhằn thâu đêm hầu kiếm lấy miếng ăn. Nhưng đêm qua họ trắng tay, chẳng hề chài được một con cá nhỏ nhít nào.

Một người trông quen quen đang nướng cá trên bờ biển hồ

Giờ đây bình minh ngự trị trên đầu họ. Vầng dương đang tung tỏa trên những ngọn đồi phía đông biển hồ Galilê. Ðêm đã hết, mang đi luôn những mong mỏi đánh được cá đem bán. Có lẽ họ nên thử thời vận một hai lần nữa trước khi bỏ về. Có thể họ sẽ may mắn.

Trên bờ, ngôi làng Caphácnaum ngái ngủ bắt đầu trở mình. Trên bờ biển hồ lởm chởm đá các ngư phủ bắt gặp ánh lửa le lói. Thỉnh thoảng làn gió nhẹ phất qua mũi họ mùi cá nướng. Dạ dày Phêrô bèn nhớ tới cơn đói, và mồm miệng ông cơ hồ nếm được vị cá thơm ngon.

Ai đang ngồi cạnh bếp lửa thế nhỉ? Phêrô nhìn thấy một ông trông quen quen, nhưng không nhận diện được đó là ai.

Giờ đây người ấy giơ hai bàn tay lên miệng, khum lại làm loa. Thoáng chốc giọng ông vọng tới bên thuyền.

Ông ta nói lớn: “Các anh ơi, hãy quăng lưới bên phải mạn thuyền rồi sẽ thấy…”

Phêrô nổi dóa: “Mấy kẻ quen sống trên cạn mà cứ tưởng mình là ngư dân lão luyện!”. Nhưng các bạn chài đã sẵn sàng quăng lưới lần nữa; vậy sao không là bên phải? Có mất mát chi mô?

Thình lình sự tĩnh lặng ban mai bỗng vỡ ra vì đàn cá mắc lưới giãy giụa dữ dội, kéo tấm lưới trì xuống, có nguy cơ lật úp cả thuyền. Các bạn chài lập tức đề phòng, cùng trụ vững đôi chân, nắm chặt tay ráng kéo vào lòng thuyền tấm lưới nặng trĩu lũ cá bất kham. Họ ắt hẳn đã hốt trọn cả đàn cá, ở bên phải mạn thuyền!

Phêrô cố gắng nhận diện người đàn ông trên bờ. Cũng vậy, Gioan căng mắt ra nhìn rồi hét to: “Là Chúa đấy! Là Giêsu!”.

Mấy bạn chài khác còn đang đánh vật với tấm lưới, nhưng Phêrô mặc kệ. Quơ lấy manh áo, ông phóng xuống nước, và sải đôi tay bơi cật lực cho tới khi nước đủ cạn cho ông đứng lên chạy nốt khoảng cách còn lại. Nước bắn tung tóe.

Cả người rỏ nước ròng ròng, ông phủ phục trước Giêsu, là Ðức Chúa đã Phục Sinh, là Ðấng mà ba năm dài ông theo gót, noi gương, hầu việc.

Giêsu bảo: “Hãy lấy thêm ít cá”. Thế là Phêrô chạy về thuyền, giờ đây sắp cập bờ, và ông phụ lực chung tay kéo lưới. Họ đếm được một trăm năm mươi ba con cá. Kinh ngạc thay!

Hãy quăng lưới bên phải mạn thuyền rồi sẽ thấy

Giêsu cất tiếng gọi các ngư phủ, những môn đồ Thầy đã san sẻ nhiều bữa ăn: “Tới đây ăn sáng nào!”.

Họ ngồi xổm quanh ngọn lửa và ngấu nghiến nhai nuốt bánh mì kèm với cá mà Giêsu đã nướng sẵn. Cá nóng sốt! Bánh mì nóng giòn sau một đêm nhọc nhằn!

Cá và bánh mì. Bánh mì và cá. Tại sao điều này dường như quen thuộc đến thế nhỉ? Phêrô tự hỏi. Và rồi ông nhớ ra cái ngày hôm đó, chỉ cách chỗ này một hay hai dặm, Giêsu đã lấy năm ổ bánh mì lúa mạch và hai con cá để đãi năm ngàn người ăn. Phêrô và chính những người đang ngồi quanh bếp lửa này đã mang từng giỏ lại từng giỏ cá và bánh mì đi mời chúng dân. Cứ thế cho đến khi tất cả đều no nê.

Giêsu, đấng đãi ăn vĩ đại của nhân loại, sáng nay lại đãi anh em các ông lần nữa.

Giờ thì Giêsu bảo ông tới bên cạnh. “Phêrô, anh có yêu Thầy không?”.

Ðau đớn, Phêrô nhớ rằng trước lúc Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá, ông đã quyết liệt chối Thầy ba lần. Không dám nhìn vào mắt Giêsu, ông ấp úng: “Thưa Chúa, có ạ. Thầy biết là con yêu Thầy”.

Giêsu bảo: “Phêrô, hãy cho chiên của Thầy ăn”. Ba lần Giêsu yêu cầu Phêrô xác nhận lại lòng ông yêu Thầy. Mỗi lần hỏi ứng với mỗi lần Phêrô chối Thầy. Ba lần Giêsu xác nhận lại ơn gọi dành cho Phêrô. Giêsu không chỉ tha thứ cho Phêrô, Thầy còn phục hồi cho ông trọn vẹn lòng tin.

Mấy năm trước, Giêsu đã bảo Phêrô và bè bạn ông: “Tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá”. Chắn chắn vậy rồi. Các ông đã cùng nhau làm thừa tác viên cho hàng mấy ngàn người, nam phụ lão ấu trong ba năm đánh lưới người.

Họ ắt hẳn đã hốt trọn cả đàn cá

“Hãy cho chiên của Thầy ăn”.

Không phải là thức ăn vật chất. Giêsu đang nói về thức ăn tâm linh, là giáo hóa, nguyện cầu, dẫn dắt, thúc giục, phụng sự. Giêsu đang đòi hỏi ở Phêrô tình yêu, nhưng cùng với tình yêu là vâng phục.

Phêrô hiểu lời Thầy. Giêsu từng bảo chúng dân phiền não và không được cứu giúp, giống như đàn chiên chẳng có người chăn.

“Vâng ạ, con yêu Thầy, thưa thầy Giêsu”. Phêrô nói rõ ràng, vừa ngước lên nhìn vào mắt Thầy.

Ðấng đãi ăn vĩ đại của nhân loại nói: “Vậy, hãy cho chiên của Thầy ăn. Phêrô, Thầy cần anh thay Thầy cho chiên của Thầy ăn”.

Phêrô khẽ khàng: “Vâng, thưa Chúa, dĩ nhiên con sẽ làm thế. Thầy có thể tin cậy con”.

Nhiêu Lộc, 28-4-2020

Nguyên tác: Feed My Sheep (theo Gioan 21:1-17)

Người viết: Ralph F. Wilson (tiến sĩ thần học Mỹ)

Người dịch: Huệ Khải

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.