Chuyện cũ kể lại: Anh từ đâu đến?

Kiến sơn thị sơn, kiến thủy thị thủy.

Kiến sơn bất thị sơn, kiến thủy bất thị thủy.

Kiến sơn nhưng thị sơn, kiến thủy nhưng thị thủy.

Chỉ Nguyệt Lục

(quyển hai mươi tám, 1595, năm Vạn Lịch đời Minh)

見山是山, 見水是水.

見山不是山, 見水不是水.

見山仍是山, 見水仍是水.

指月錄 (卷二十八, 1595, 明萬歷)

Có người rời khỏi quê nhà, lặn lội lên tận ngọn núi cao xa xôi hẻo lánh để cầu đạo. Ðược ẩn sĩ thâu nhận làm đệ tử, anh ở lại với thầy qua hết mùa mai núi này sang mùa mai núi khác.

Tàn mai cổ thụ làm lọng xanh che nắng đỡ mưa cho mái lều bé nhỏ của hai thầy trò. Mỗi khi mai núi trổ đầy bông trắng tỏa mùi thơm thanh nhẹ phảng phất trong ban mai sương lạnh, thì đó là cuốn lịch thiên nhiên báo cho hai thầy trò biết năm cũ qua rồi, năm mới lại sang.

Những bông mai rụng anh nhặt nhạnh, phơi khô, cất trong hũ đất nung. Những nhánh mai rơi xuống đất anh gom lại, cắt ra từng đoạn ngắn, chẻ nhỏ như cọng tăm, và cất trong hũ đất nung khác. Hằng ngày anh nấu từng giúm nhỏ tăm mai với nước khe trong veo trên núi. Nước sôi kỹ rồi, anh rót vào ấm tích con con đã bỏ sẵn một dúm bông mai khô. Ðó là món trà mai thanh đạm quanh năm suốt tháng của hai thầy trò. Không biết bao nhiêu phen hũ gốm trà mai của hai thầy trò vơi lại đầy, đầy lại vơi. Cái tàn lọng xanh bên trên mái lều thấp cũng không biết bao nhiêu lần điểm bông trắng xóa.

Trà mai mấy độ vơi đầy

Am mây tĩnh lặng tháng ngày nhẹ tênh

Thuyền đời thôi hết lênh đênh

Núi xa vắng vẻ mình ên luyện lòng

Luyện lòng cho trọn chữ không.

Một hôm, cuối buổi trà mai trong sương sớm, thầy nhìn anh một lúc, gương mặt tuy nghiêm trang nhưng dường như thoáng nét bằng lòng. Thầy ôn tồn bảo:

“Bữa nay con xuống núi, vô thành tìm tu viện của sư bá. Mang theo một hũ trà mai làm quà”.

Lần đầu tiên mới biết thầy mình còn có sư huynh làm chủ một tu viện ở chốn phồn hoa, nhưng anh không ngạc nhiên, không hỏi không han một lời. Ðem cất bộ đồ trà vào chỗ của nó, anh chắp tay xá thầy, tạ từ rồi xuống núi.

Vào thành, anh tìm tới tu viện của sư bá không khó, vì sư bá có danh và tu viện có tiếng.

Một tiểu đồng mở cổng tu viện và đưa anh vào thẳng thư phòng sư bá. Pha xong bình trà nhỏ cho thầy đãi khách, tiểu đồng đứng lùi sau lưng thầy, kính cẩn khoanh tay trước ngực, lóng nghe thầy và khách đàm đạo.

Sư bá hỏi:

“Anh từ đâu tới?”

“Bạch sư bá, con từ am núi thầy con”.

“Anh thụ đắc được gì từ đó?”

“Thưa, con chẳng thụ đắc chi hơn so với lúc chưa tới đó”.

“Chẳng được chi thì tới đó làm chi?”

“Nếu không tới đó thì làm sao con biết là mình chẳng được chi hơn”.

Sư bá bấy giờ mới mỉm nụ cười đầu tiên với anh và tự tay rót trà ra chén mời khách. Sư bá bảo:

“Uống trà rồi thì về. Ði đâu thì tùy”.

Tiễn khách ra cửa xong, tiểu đồng quay về thư phòng dọn dẹp bàn trà. Rụt rè nhìn thầy, bụng muốn hỏi nhưng chú kiềm mồm giữ miệng.

Hiểu ý, thầy bảo chú, giọng từ ái:

“Con à, giác ngộ không phải là cái từ bên ngoài tới. Giác ngộ thì không thêm được gì mà chưa giác ngộ thì cũng chưa mất đi cái gì. Giác ngộ là nhận thức cái mình vốn dĩ có sẵn mà mình chẳng biết rằng mình có sẵn đó thôi”.

Tiểu đồng mặt bừng sáng:

“Bữa trước giảng đạo cho chúng con, thầy bảo hồi chưa tu thấy núi là núi, thấy nước là nước. Bắt đầu tu thì thấy núi không phải là núi và thấy nước không phải là nước. Tu thành rồi, đắc đạo rồi thì thấy núi vẫn là núi và thấy nước vẫn là nước”.

Thầy gật đầu:

“Con lãnh hội rồi đó. Nhưng nhìn núi và nước lúc trước là thấy hiện tượng; nhìn núi và nước lúc sau là thấy bản thể. Vấn đề then chốt là chính con thật sự thấy bản thể chứ không phải thấy qua sách vở hay nghe thầy nói”.

Nhiêu Lộc, 19-01-2021

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.