Chuyện cũ kể lại: Cõng người qua suối

Tu viện ấy cất ở một miền quê u nhã. Một hôm, hai huynh đệ vâng lời thầy, rời tu viện đi bộ vào làng để tụng kinh giải nghiệp cho một người mang bệnh lâu ngày, đang phải nằm mãi một chỗ. Việc tụng kinh là thể theo lời thiết tha cầu thỉnh của gia chủ, với ước mong người bệnh hoặc chóng thuyên giảm rồi mạnh lành, hoặc sẽ sớm nhẹ nhàng ra đi, không còn phải chịu thêm nỗi đớn đau hành hạ thân xác.

Lễ xong, hai huynh đệ từ biệt chủ nhà, mau mắn quay về tu viện.

Dọc đường, hai anh em dừng lại bên bờ suối không rộng lắm. Ðây là con suối cung cấp nước ngọt cho cả vùng, tuy dòng nước chảy hơi xiết nhưng vốn dĩ không phải là con suối dữ dằn đe dọa tính mạng con người. Dân địa phương bấy lâu quá quen thuộc với lòng suối này, rõ biết chỗ nào sâu nên tránh, chỗ nào đủ cạn có thể lội qua dễ dàng. Dĩ nhiên hai tu sĩ không là ngoại lệ.

Nhạn quá trường không, ảnh trầm hàn thủy. (Thích Phổ Tế)

Hai người chực bước xuống suối thì chợt nghe phía sau có tiếng gọi lớn, giọng nữ trong trẻo. Quay lại, họ thấy một thiếu nữ đang tất tả chạy tới.

Ðứng trước mặt hai tu sĩ, chờ cho hơi thở ổn định, cô gái chắp tay xá, lễ phép nói:

“Con chào hai thầy. Con có việc đi qua ngang đây, không dè bị dòng suối chắn đường. Nãy giờ con cứ quanh quất tìm kiếm nẻo khác thì may quá, bỗng trông thấy hai thầy. Xin hai thầy chỉ đường khác giúp con với”.

Sư huynh lắc đầu:

“Không có đường khác hơn đâu, nhưng suối này lội qua được mà. Cô chắc ở xa mới tới nên không biết đấy thôi”.

Cô gái bối rối, cúi nhìn xuống chân, hai tay vân vê vạt áo.

Sư huynh tặc lưỡi rồi nói:

“Cô không ngại thì chúng tôi có thể cõng cô sang bên kia”.

Vừa nghe nói thế, sư đệ bèn thò tay nắm vạt áo sư huynh giật giật nhè nhẹ, ra dấu phản đối. Làm như không biết không hay, sư huynh bình thản nhìn cô gái chờ đợi. Cô miễn cưỡng gật đầu, đôi má đỏ bừng vì thẹn.

Sư huynh đưa mắt nhìn sư đệ, thấy em mình ngoảnh mặt đi hướng khác. Hiểu ý, sư huynh xoay lưng lại và ngồi thụp xuống cho cô gái dễ leo lên.

Cả ba xuống suối. Sư đệ lùi lại phía sau, nhìn chằm chằm hai con người phía trước. Cô gái giữ ý, chỉ lấy hai bàn tay bám vào vai tu sĩ. Nhưng lúc tu sĩ bước nhằm chỗ trơn trợt nên hơi loạng choạng, thì cô bèn áp sát ngực vào lưng tu sĩ, quàng luôn hai cánh tay ôm chặt quanh cổ, hai chân theo bản năng liền quặp sát vào hông người đang cõng cô. Thân người cô lúc ấy hơi tụt xuống thấp. Tu sĩ trụ chân gượng lại vững vàng, đồng thời hai cánh tay đang đỡ bên dưới đùi cô bèn xốc nhẹ để nâng cô lên.

Sự việc đó diễn ra rất nhanh, nhưng không hề lọt khỏi tầm mắt sư đệ đang chăm chăm theo dõi phía sau. Sư đệ cảm thấy hơi nóng từ đâu bỗng dồn lên mặt.

Lên bờ bên kia an toàn rồi, cô gái bẽn lẽn sửa sang lại xiêm áo, lí nhí ngỏ lời cảm ơn, rồi quày quả đi về hướng khác với lối dẫn về tu viện.

Hai huynh đệ cất bước bên nhau, im lặng. Ði được một đoạn xa xa, sư đệ không kiềm chế nổi, bèn mở miệng cằn nhằn:

“Sư huynh kỳ cục! Nam nữ thụ thụ bất thân. Người tu hành giữ giới sắc dục mà cõng đàn bà con gái sao?”

Sửng sốt, sư huynh quay sang nhìn em mình, rồi phì cười:

“Huynh biết vậy nên đã thả cô ấy xuống ở bờ suối tận đằng kia rồi. Không dè hiền đệ còn ráng cõng thêm tới chỗ này a!”

Ðang bực bội, lại cho rằng anh mình bỡn cợt, thì như lửa được rưới thêm dầu, sư đệ xẵng giọng:

“Sư huynh chớ ghẹo em. Về gặp sư phụ thì đừng trách em xấu bụng mách lại thầy việc phạm giới này nhé”.

Sư huynh bật cười ha hả, hai bàn tay trìu mến đặt lên hai bờ vai sư đệ, giọng vui vẻ:

“Cha chả! Bây giờ hiền đệ còn toan cõng cô gái ấy về tuốt tu viện để trình diện với sư phụ nữa sao?”

Vùng vằng ra điều không vừa bụng, nhưng sư đệ chỉ làm thinh.

Sư huynh ôn tồn nhắc:

“Hôm rồi chúng mình cùng học bài chữ Nho chép trong sách Ngũ Ðăng Hội Nguyên, quyển mười bốn, hiền đệ còn nhớ bốn câu của sư Thích Phổ Tế đời Tống chứ?”

Không để sư đệ trả lời, sư huynh đọc luôn, cơ hồ đang hứng thú:

Nhạn quá trường không

Ảnh trầm hàn thủy

Nhạn vô di tung chi ý

Thủy vô trầm ảnh chi tâm.(1)

Rồi sư huynh nói tiếp, như thể mượn dịp giảng giải lại vì thấy sư đệ tuy học rồi mà chưa thuộc bài, không thấm thía nghĩa lý người xưa gởi gắm:

“Hình ảnh lãng mạn thay! Cánh nhạn lẻ loi tung cánh trên bầu trời rộng. Lúc bay ngang qua dòng sông bên dưới, vô tình in bóng trên mặt nước phẳng lặng. Nhạn bay xa khỏi dòng sông, chiếc bóng lập tức không còn in trên mặt nước. Nhạn nào cố ý soi bóng trên sông, mà sông cũng đâu chủ tâm lưu giữ bóng nhạn. Tất cả là tùy duyên. Duyên tới thì có việc; duyên đi thì hết việc. Hà tất phải níu trì cái duyên tạm bợ cho rộn việc bận lòng, hiền đệ ơi!”

Không nhìn vẻ mặt ngượng nghịu của sư đệ, sư huynh ngửa mặt lên trời xanh, cất giọng sang sảng đọc luôn bốn câu dịch thoát vừa chợt nảy ra trong đầu, giống như tụng một bài kệ ngắn:

Trời rộng nhạn bay

Bóng in mặt nước

Nhạn không cố ý

Nước chẳng hữu tâm.

Nhiêu Lộc, 22-01-2021

HUỆ KHẢI

__________________________________________

1 雁 過 長 空 / 影 沉 寒 水 / 雁 無 遺 蹤 之 意 / 水 無 沉 影 之 心 . / 釋 普 濟 , 宋 / 五 燈 會 元 , 卷 十 四 .

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.