Có cao thấp trong văn hóa không ?

Xưa và nay, những chuyện tranh luận về văn hóa thường không có kết quả mong muốn, bởi rất dễ bị sa vào tâm lý cao thấp. Do đó, sau nhiều suy ngẫm nghiên cứu, các kết luận khoa học mới thống nhất trong văn hóa không có cao thấp, hơn kém. Văn minh thì có sự phân biệt trên dưới, ngược lại văn hóa thì không, tất cả đều bình đẳng về giá trị và cần được tôn trọng.

Ấy vậy mà tư duy cao thấp xem ra vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn. Trái lại có khi lại được đem vào các dự định ứng xử để ban hành. Rõ nhất là việc Hà Nội đang xây dựng quy định về chuẩn mực văn hóa liên quan đến phát ngôn của cán bộ, công chức thành phố, trong đó có dự thảo người lao động trong các cơ quan thuộc thành phố không được nói tiếng địa phương. Lập tức dự thảo gây ra nhiều tranh luận, phản ứng.

Có lẽ các nhà hoạch định dự thảo sa vào tư duy cao thấp trong văn hóa. Người ta nêu vấn đề cơ sở nào để khẳng định ngôn ngữ của Hà Nội là mang tính chuẩn mực và đại diện cho khu vực? Bởi bản thân Hà Nội cũng là một địa phương như bao địa phương khác. Có chăng người Hà Nội phát âm được nhiều người cảm nhận dễ nghe hơn các vùng khác mà thôi! Chính vì thế, không thể lấy âm điệu của địa phương này áp dụng đại trà cho mọi nơi khác. Hơn nữa, nhóm dự thảo cũng quên đi tính chất hội nhập của thủ đô, vốn là nơi quy tụ nhiều thành phần cư dân của cả nước, nên thật khó áp đặt tiêu chí “không được nói tiếng địa phương” với mọi người.

Sở dĩ có tranh luận còn là vì ngôn ngữ dự thảo cũng có vấn đề. Thuật ngữ “tiếng địa phương” phải được hiểu và cụ thể hóa ra sao? Nếu “tiếng địa phương” được hiểu là “phương ngữ” cho một nhóm cư dân chung các đặc điểm văn hóa sử dụng mà khi thoát ra khỏi không gian văn hóa đó, những người ở vùng khác không hiểu được thì chẳng có gì phải bàn cãi. Ngược lại, nếu thuật ngữ “tiếng địa phương” được hiểu là “giọng” (accent) thì đúng là không ổn. Chẳng hạn, một người nói “accent” Nghệ An, nhưng mọi ngôn từ đều chuẩn mực, người nghe hiểu và không bao giờ thắc mắc. Thế mới thấy, trong các quy ước ứng xử, nên sử dụng chính xác các khái niệm cần diễn tả.

Người ta còn lo ngại xa hơn, nếu quy định này được thực hiện thì việc phát huy và dùng nguồn lực nhân tài của thủ đô sẽ bị ảnh hưởng. Bởi lẽ, đây là vùng đa dạng văn hóa và thành phần cư dân. Nhiều người tài bốn phương hội tụ nơi đây để làm việc và phát triển, nay có lẽ nào vì “tiếng địa phương” của mình mà tuột đi mất cơ hội việc làm và tiềm năng phát triển?

Ngôn ngữ là một dạng bản sắc của văn hóa, không phân biệt cao thấp. Bởi vậy, khi còn tư duy cao thấp trong ngôn ngữ nói riêng và trong văn hóa nói chung, thật khó nói tới sự hội nhập và phát triển!

Ngô Quốc Ðông

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...