Để rút ngắn cách biệt giữa thế giới không âm thanh

Theo thống kê được công bố vào giữa năm ngoái, Việt Nam hiện nay có hơn 2,5 triệu người khiếm thính (nhiều nhất là bị câm điếc), trong đó 60% đang ở độ tuổi đi làm, chiếm tỉ lệ 1/3 số lượng người khuyết tật. Và mỗi năm nước ta có khoảng 1.500 - 2.000 trẻ khiếm thính bẩm sinh chào đời, tương đương với tỷ lệ chung trên thế giới.

1000032526.jpg (48 KB)

Người khiếm thính, đặc biệt đối với người câm điếc hoàn toàn, là nhóm khó khăn nhất trong việc tiếp cận thông tin. Ngoài đọc (với người biết chữ), chỉ còn một cách khác là ngôn ngữ ký hiệu. Đó là việc ra dấu cử động bằng tay hoặc miệng, mắt, đầu, cũng có thể bằng chân, với những quy ước họ có thể học thuộc trước hoặc nhìn rồi quen. Gọi nôm na là “ngôn ngữ của người khiếm thính”. Dầu vậy, đáng tiếc là loại ngôn ngữ này xuất hiện rất hạn chế trong cộng đồng, khiến những người khiếm thính thiệt thòi không ít.

Ở một số các hoạt động liên quan đến người khiếm thính thì có người trợ giúp. Họ ngoài việc đảm bảo tính chính xác động tác, dễ hiểu, còn thể hiện được tình cảm, tâm trạng và khả năng biểu hiện cảm xúc qua nét mặt để giúp người xem dễ hiểu hơn… Tuy nhiên, với những hội thảo hay hoạt động thường nhật khác có phát sóng truyền hình, lại rất hiếm khi có “phụ đề” như vậy để người khiếm thính theo dõi. Họ vẫn ở rất xa khoảng cách hòa nhập vì thiếu sự giúp đỡ.

Công bằng mà nói, chúng ta cũng có một vài kênh truyền hình, phát sóng một số khung giờ có dùng ngôn ngữ ký hiệu biểu đạt, nhưng rõ ràng so với nhu cầu của cộng đồng người khiếm thính thì còn rất nhỏ. Chúng ta vẫn nói cần hỗ trợ người khuyết tật hòa nhập cộng đồng, và trong trường hợp này là người khiếm thính, nhưng vấn đề là cả cộng đồng đã ý thức giúp họ hòa nhập chưa? Về vật chất thì có thể có, nhưng về tinh thần, ở đây là giúp họ tiếp nhận nhịp thở cuộc sống qua việc xem những hoạt động hay biết những tin tức, dường như chưa được chú ý lắm.

Người khiếm thính không dễ tìm lối đi riêng cho mình, do những hạn chế tiếp cận giáo dục, nguồn kinh tế và cơ hội được cọ xát để có thể làm việc, lao động theo khả năng… Một trong số những nguyên nhân phải kể đến là sự thiếu hụt người thông dịch ngôn ngữ ký hiệu làm cầu nối, khiến thế giới của họ ngày càng xa với thế giới âm thanh.

Nhiều nơi có thể chi rất nhiều phí cho một buổi hội nghị, trong đó chỗ sẵn sàng trả tiền cao để mời 1-2 ca sĩ nổi tiếng, nhưng nghĩ đến chuyện để cho người khiếm thính cũng biết thông tin, bằng việc thuê một “phiên dịch khiếm thính” vài trăm ngàn, lại ít khi được đặt ra. Ngay cả trong môi trường nhà đạo với các thánh lễ, bài giảng, sinh hoạt, mục vụ, thông báo, tin tức… cũng chưa có những hỗ trợ nào đậm nét giúp cộng đồng khiếm thính gần gũi hơn với đời sống đạo. Thật buồn! 

Diên Vĩ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.