Ðẹp... từ những điều rất nhỏ

Hồi bà ngoại qua đời, tôi chỉ bé xíu. Trốn một góc sau nhà thút thít, nghe ai đó đi phúng điếu nói chuyện qua điện thoại: “Đang đi đám ma bà Ba..., chút về!”. Giọng lớn mà khàn khàn, chắc là của người trưởng thành. Tôi chợt nghĩ, bà tôi vừa mất, có phải là ma đâu! Người chết thì sẽ ra ma sao?

Từ ngày ngoại mất, mỗi năm chỉ đôi ba lần dòng họ có cơ hội đoàn tụ với nhau. Lễ giỗ, mùng 2 Tết hoặc những ngày đầu của tháng Các Đẳng. Vì bận công ăn việc làm, điều kiện xa xôi, có khi còn vắng mặt người này, người kia nhưng tôi biết ở đâu đó, các thành viên vẫn luôn hướng về cội nguồn, về ngoại. Trong mỗi dịp gặp gỡ, sau nghi thức cầu hồn, con cháu trong nhà quây quần bên mâm cỗ, kể cho nhau nghe chuyện làm ăn; rồi người lớn bảo ban, khuyên răn tụi nhỏ học hành. Cái thiêng liêng của tình cảm gia đình tuy không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận mồn một, nó hiện diện thâm sâu trong mỗi người. Đã qua rồi giây phút các dì không thể kìm nén nỗi đau, khóc đến ngất đi như muốn kéo bà tôi ở lại. Phải, không ai muốn chia ly dù mỗi người đều biết đời là một cuộc hợp rồi tan. Ngày trước, ngoại nói với tôi sẽ về bên Chúa, ở cùng Chúa mỗi ngày. Tôi đinh ninh như thế, vậy mà khi bà mất, chẳng hiểu sao nước mắt cứ rơi. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi khóc vì yêu thương. Đám giỗ là một nét đẹp truyền thống. Nó không còn là nơi khơi gợi thương đau mà là chốn để kỷ niệm ùa về, là sợi giây kết nối tình thân giữa những người còn trên dương thế. Và hôm nay, lòng tôi thấy ấm. Tôi tin, bà đã ở cùng Chúa mãi mãi. Bởi “sự sống không mất, nhưng chỉ đổi thay…!”. Sách Khôn Ngoan cũng viết “Người công chính ở trong tay Chúa…!”.

Những ngày cuối tháng mười, trời bắt đầu se lạnh. Gió từ phương Bắc nhè nhẹ phả vào mặt người cái hơi chan chát của rừng núi bạt ngàn. Sáng, trên con đường đi làm tôi thấy đoàn xe rất đông. Toàn màu trắng! Phía trước, nhóm nhạc công cất khúc kèn nghe ai oán não nề. Mấy anh thanh niên lao vội qua đường trước khi đoàn tới. Đứng bên lề, cô giáo rối rít chuẩn bị cho học sinh băng theo đột nhiên nghiêm trang cúi đầu. Cô khoát tay, rồi các em cũng lặng lẽ nghiêng mình về dòng người đưa linh. Một chị lạ mặt hỏi: “Cô có họ hàng hay quen biết sao?”. Người phụ nữ mỉm cười: “Dạ, không!”. Tôi thầm nghĩ, cô giáo vừa dạy cho các em bài học rất quý. Làm người, trước tiên cần phải có lễ độ, với những người đã khuất dù chẳng biết họ là ai. Người ta yêu quý nhau thì khó nhưng lại dễ dàng ghen ghét, thù nghịch. Đôi lần, chúng ta vì quyền lợi cá nhân, sẵn sàng nguyền rủa anh em “quỷ tha, ma bắt!”, “cô hồn”... để rồi khi mất đi mới nhận ra không còn cơ hội để trao cho nhau lời nói ngọt ngào.

Mấy lần đi viếng bà ngoại, tôi thấy bọn trẻ con và cả thanh niên trong xóm ngồi xổm trên mộ người khác. Mấy lần đi đưa linh tôi cũng thấy vài anh chị áo quần tươm tất giẫm lên mồ kế bên tạo dáng chụp hình. Họ muốn ghi lại mãi mãi, khoảnh khắc bên người thân nhưng cũng vô tình để ấn tượng không phai về một hình ảnh không mấy phù hợp.

Tháng 11 về, tôi lại nhớ đến bà. Tôi cầu nguyện cho ngoại cùng những tín hữu đã qua đời. Sẽ tổn thương biết chừng nào, nếu ai đó ngồi lên mộ bà tôi. Và tôi nghĩ bất kỳ ai đó cũng sẽ khó chịu rất nhiều khi thấy người khác giẫm lên mồ người thân của mình.

Chạy xe qua đoàn người áo trắng, tâm hồn tôi xao xuyến đến lạ. Sau lưng, đám học trò kề vai, gọi nhau í ới tiến vào cổng trường.

Anh Nguyên

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.