Họa sĩ có biệt tài dùng màu tối với nhiều cung bậc...

Ðó là họa sĩ Ðinh Cường (1939 - 2016). Sinh tại Thủ Dầu Một - Bình Dương, là người gốc miền Nam nhưng ông lại có duyên nợ với đất Thần Kinh - Huế.

Tốt nghiệp trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế năm 1963, năm sau ông lại tốt nghiệp Giáo khoa hội họa trường Cao đẳng Mỹ thuật Gia Ðịnh. Ông trở về Huế rồi trở thành giáo sư của trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế, trường mỹ thuật duy nhất của miền Trung khi ấy. Bên cạnh việc này, ông còn mở lớp họa riêng và dạy về hội họa tại trường nữ trung học Ðồng Khánh (Huế).

Trong thời gian giảng dạy và hoạt động nghệ thuật ở đây, ông đã góp phần làm nên danh tiếng nghệ thuật trong một chặng đường phát triển hội họa Việt Nam nói chung và Huế nói riêng cùng với các họa sĩ đồng trang lứa như Tôn Thất Ðào, Phạm Ðăng Trí, Tôn Thất Văn, Ðỗ Kỳ Hoàng, Vĩnh Phối, Dương Ðình Sang…

Ðinh Cường là họa sĩ đầy cá tính, đã để lại nhiều dấu ấn đáng nhớ trong lòng mỗi học trò, bạn bè và công chúng yêu nghệ thuật. Từ 1964 đến 1975, ông góp phần đào tạo nhiều lớp họa sĩ tên tuổi, không chỉ ở Huế mà cả nước.

Ông tổ chức nhiều cuộc triển lãm cùng với Bửu Chỉ, Trịnh Công Sơn, Phạm Ngọc Minh, Hoàng Ðăng Nhuận. Tháng 10.2016, cuộc triển lãm “Hồi cố”, một cuộc triển lãm ấn tượng đáng nhớ của các họa sĩ Huế đã mất, trong đó Ðinh Cường có các tác phẩm Chiều tan, Tiếng thu, Ðò Sông Hương (sơn dầu), Thiếu nữ Huế (sơn mài).

Tác phẩm của Ðinh Cường luôn ẩn hiện bóng dáng người phụ nữ, dù tranh phong cảnh hay chỉ là làn sương lất phất buổi sáng cũng thấp thoáng hình ảnh thiếu nữ mảnh mai, lặng thầm, sâu kín, làm cho người xem yêu thích, bận lòng suy tưởng. Nhắc tới Ðinh Cường, người yêu nghệ thuật nghĩ ngay đến dòng tranh thiếu phụ đài các, ẩn hiện bên thành quách rêu phong, trong cảnh có người và trong người có cảnh, rất mỹ miều và sang trọng.

Ðinh Cường có biệt tài dùng màu tối với nhiều cung bậc và sắc thái khác nhau, dù màu đậm, vẫn ửng lên mảng sáng dù rất mờ ảo, nhẹ nhàng. Tranh của ông có âm điệu hơi thở cuộc sống gần gũi, dung dị và quen thuộc, rung cảm, lắng đọng, man mác, lửng lơ như bức tranh Thạch thảo, Ðể nhớ Huế (sơn dầu).

Các học trò thường nói với nhau rằng, bài hình họa nào mà thầy Cường đụng vào là bài đó “đạt chuẩn”, vì ông rất vững vàng về kỹ năng tạo hình, có tư tưởng nghệ thuật phóng khoáng luôn khuyến khích việc sáng tạo, khám phá.

Năm 1989, Ðinh Cường sang định cư ở Mỹ với vợ và ba con tại bang Virginia.

Nói về ông, nhà phê bình nghệ thuật Thái Bá Vân viết: “…Và tôi nghĩ tới Ðinh Cường đã đi, đã miên man với hình hài, màu sắc mà có khi đã ra ngoài hội họa, vậy thì con đường đó là dài và đẹp, là không nhằm một chủ ý thiển cận nào, đi mà không cần biết đến…”. Trịnh Công Sơn nói về Ðinh Cường: “Trong hội họa, tôi gọi Ðinh Cường là thi sĩ của hoài niệm, điều này có lẽ do Ðinh Cường đã định hình được một phong cách riêng, tạo ảnh hưởng cho nhiều họa sĩ miền Nam và cả nước sau 1975”. Phạm Thanh Châu nhận xét: “Họa sĩ Ðinh Cường, khu vườn lộng lẫy của những cung bậc ký ức”. Còn họa sĩ Bửu Ý thì bảo: “Ðinh Cường đâu, Huế đó”.

LM Giuse Nguyễn Hữu Triết

Trưởng ban Mục vụ Văn hóa TGP.TPHCM

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.