Kẻ bị ghét nhất làng Caphácnaum

Trong Phúc Âm, thánh tông đồ Mátthêu thuật rõ nhân duyên ngài được Chúa hóa độ như sau (9,8-13):

“Bỏ nơi ấy, Ðức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Mátthêu [cũng gọi là Lêvi, là con ông Anphê] đang ngồi tại trạm. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!”. Ông đứng dậy đi theo Người.

Khi Ðức Giêsu đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. Thấy vậy, những người Pharisêu nói với các môn đệ Người rằng: “Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi như vậy?”. Nghe thấy thế, Ðức Giêsu nói: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” 1 .

Kêu gọi thánh Mát thêu/ The calling of Saint Matthew”, bột màu trên giấy xám, Jacques Joseph Tissot (1836 - 1902, Pháp) vẽ khoảng năm 1886 - 1896. Tài sản của Viện Bảo Tàng Brooklyn (New York, Mỹ)

Hai vị thánh tông đồ Máccô (2,13-17) và Luca (5,27-32) cũng chép tương tự như thánh tông đồ Mátthêu.

Dựa theo Phúc Âm ở hai đoạn dẫn trên, tiến sĩ thần học Ralph F. Wilson hư cấu mẩu chuyện sau đây, đã xảy ra ở làng chài Caphácnaum nằm bên bờ phía bắc biển hồ Galilê. Làng này được lập vào thế kỷ 2 trước Công Nguyên, rồi bị bỏ phế trong thế kỷ 11 thuộc Công Nguyên, trước khi quân Thập Tự Chinh tràn tới.

*

Một ngày bình thường, trên con đường nằm ngoài thị trấn, kẻ bị ghét nhất làng Caphácnaum nhìn thấy hằng trăm người đi ngang trạm thu thuế của ông. Hầu hết đi qua chẳng thốt một lời, trừ phi chửi rủa. Nhưng khi Lêvi nhận ra một con lừa chở nặng đi về hướng đông, từ chỗ râm mát đang đứng ông nhảy bổ ra chặn lại, yêu cầu chủ con vật phải dỡ hàng xuống. Nếu đó là len hay cá khô, da thú hay ngũ cốc đang chở đi bán (hay bất kỳ thứ gì khác), ông buộc người chủ phải nộp thuế.

Thuế chẳng nhẹ chi đâu, có thể là bốn phần trăm của bất cứ trị giá hàng hóa nào mà Lêvi áp đặt. Dĩ nhiên điều quan trọng nhất là Lêvi có thể buộc người đi buôn phải nộp bao nhiêu. Một khi đã phán ra tiền thuế, ông chẳng chịu bớt giảm đồng nào.2 Về phần Lêvi, để giữ được quyền hành nghề thu thuế, hằng tuần ông phải nộp cho cấp trên một khoản tiền quy định. Hễ thu vượt định mức bao nhiêu bất kỳ, đó là phần ông được giữ lại. Và Lêvi tom góp được bộn.

Người đi buôn không chịu nộp thuế ư? Lêvi gọi ngay lính tráng đứng gần đó và tịch thu hết hàng hóa tại chỗ. Ông không biết thương xót. Hiếm ai tranh cãi lắm; họ răm rắp đóng thuế rồi dông cho lẹ, bởi sợ ông đổi ý mà tăng thêm tiền thuế.

Lêvi chỉ là một con ốc nhỏ xíu trong cỗ máy vận hành giúp quân áp bức hút khô máu dân Ít-ra-en để làm giàu cho Xêda ở Rôma xa tít. Chẳng quá lời khi nói rằng Lêvi là kẻ bị ghét nhất làng Caphácnaum.

Nhưng Lêvi đang hành xử lạ lùng, sau nhiều giờ tham dự những cuộc họp ngoài trời của Thầy Giêsu quê quán Nadarét. Những đám đông xô đẩy, chen lấn để có thể thấy phép lạ đích thực cứu người mù được sáng mắt, người què lại bước đi. Ðó là trải nghiệm chỉ có một lần trong đời nên khắp miền Galilê không ai muốn bỏ lỡ.

Lêvi rất thích nghe Thầy Giêsu giảng đạo. Có câu chuyện cứ in sâu tâm trí ông. Chuyện về đứa con hoang đàng bỏ nhà ra đi và dốc hết tiền bạc cha chia cho phung phí vào rượu chè, đàn bà, hát xướng. Cuối cùng trắng tay anh trở về, không phải để lấy lại vị thế làm con, mà để làm thuê cho trang trại. Dự tính là thế. Nhưng thấy anh, cha già liền chạy tới ôm chầm. Anh phản kháng: “Con không xứng đáng”. Nhưng cha khăng khăng: “Con đã chết rồi, con à. Nhưng nay con lại sống! Hãy đi vào nhà. Chúng ta sẽ ăn mừng thật lớn”. Thầy Giêsu nói: “Cha anh chị em trên trời cũng tha thứ như vậy”.

Một ngày oi ả, Lêvi ngồi trong bóng râm ở trạm thu thuế thì thấy một người xuất hiện trên đường. Nhận biết là Thầy Giêsu, Lêvi đứng lên và bước ra ngoài. Lêvi và Thầy nhìn nhau hồi lâu, thế rồi Thầy tươi cười, chìa tay ra mà nói mấy lời gọn lỏn: “Hãy theo Thầy!”.

Lêvi cứng đơ cả người, rồi quỳ xuống nói: “Thưa Thầy, Thầy không biết con đâu. Thầy không biết con là hạng người nào đâu. Con không xứng đáng!”.

Thầy Giêsu đỡ ông đứng lên và bảo: “Thầy biết đích xác con là loại người nào, và con chính xác là người Thầy đang tìm kiếm”.

Lêvi lấy mu bàn tay quệt nước mắt, chẳng biết nói năng chi. Ông đánh liều: “Vâng ạ”. Thầy gật đầu. Rồi ông buột miệng: “Thưa Thầy, nếu Thầy cần con, con sẽ theo Thầy đi bất cứ nơi nào”. Sau đó ông nói thêm: “Thầy Giêsu, nhân tiện, Thầy có thể ban cho con vinh hạnh là đến nhà con dự tiệc tối nay không?”.

Thầy cười: “Thầy đã mong con mời. Nào, nhanh lên. Thầy trò mình còn phải đi mấy chỗ”.

Lêvi đóng cửa trạm thu thuế và khóa lại lần sau cùng. Ông bước xa khỏi chỗ kiếm ăn béo bở nhất để đổi lấy cuộc sống tùy thuộc vào sự bố thí của bá tánh. Nhưng ông chẳng thèm quan tâm chi nữa. Mặt ông rạng rỡ khi cất bước theo Thầy Giêsu.

Ðúng giờ hẹn nhà ông đầy thực khách. Chẳng phải giới thanh lịch của làng Caphácnaum đâu nhé. Toàn là những kẻ bị xua đuổi, quân lừa đảo, lũ sâu rượu, bọn đàn bà ngoại tình bị chồng bỏ. Tất cả đều có mặt, cùng với vài tên trộm và mấy kẻ cướp đường khét tiếng.

Thức ăn tràn trề, rượu nho tuôn chảy, và Thầy Giêsu dường như vui thích lắm. Với sự nồng ấm thành thực và nụ cười luôn nở trên miệng, Thầy lần lượt chinh phục hết đám bè bạn của Lêvi.

Có tiếng gõ cửa thô bạo. Ðó là nhóm quan tòa tự phong, những kẻ Pharisêu giả dối trong làng. Họ cộc cằn yêu cầu: “Chúng tôi muốn nói chuyện với ông Giêsu”.

Thầy bước ra cửa.

Họ mỉa mai: “Thánh Nhân, tại sao ngài ăn chung với đám thu thuế và bọn tội lỗi?”.

Thầy Giêsu mỉm cười: “Ai khỏe mạnh đâu cần thầy thuốc, mà người bệnh mới cần. Ta không đến với người công chính, nhưng kẻ tội lỗi thì cần sám hối. Các ông không vào à?”.

Kẻ đầu têu lắp ba lắp bắp toan trả lời, nhưng Thầy Giêsu đã quay lại bàn tiệc và các bạn mới của Thầy vây quanh Thầy reo hò lần nữa.

Tiệc mừng vui vẻ tại nhà Lêvi kéo dài thâu đêm. Tiếng cười tràn ra ngoài các cửa sổ, lăn tròn xuống phố xá làm người dân thò đầu ra nhìn, lòng thắc mắc. Bên trong nhà Lêvi, vị Lương y đang cứu chữa các con bệnh và tha tội cho họ. Ðêm đó, Thầy mang lại niềm vui cho biết bao người, kể cả tay thu thuế sướng vui tên là Lêvi mới vừa bỏ việc.

Nhiêu Lộc, 12-7-2020

Người dịch: Huệ Khải

______________________________________

1 Bản dịch 2011 của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.

2 Ðồng đênariút bằng bạc của La Mã thời cổ.

Nguyên tác: The Most Hated Man in Capernaum

Tác giả: Ralph F. Wilson (tiến sĩ thần học, Mỹ)

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...