Người cười sau cùng

Trong một đoạn phim tóm tắt “Tam quốc diễn nghĩa”, sau khi giới thiệu qua ba thế lực lớn thời Tam quốc và ba nhân vật quyền lực Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền, người dẫn truyện cho biết không có ông nào trong ba ông này thắng. Thế rốt cuộc ai thắng? Là ông Ý. “Ông Ý” không phải là nói trại của “ông ấy” mà để chỉ nhà quân sự và chính trị Tư Mã Ý - kẻ mỉm cười sau cùng trên bàn cờ tam quốc. Ông là minh chứng cho câu nói của cựu cầu thủ người Đức Franz Beckenbauer: “Kẻ mạnh chưa chắc đã là kẻ chiến thắng, kẻ chiến thắng mới chính là kẻ mạnh”.

Trong tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa”, Tư Mã Ý dù xuất thân từ gia tộc có gốc gác quyền quý nhưng lúc mới xuất hiện, ông khá mờ nhạt bên cạnh những nhân vật như Lưu Bị, Tào Tháo, Quan Vũ, Khổng Minh… Thế nhưng, sau bao nhiêu cuộc chiến và lục đục nội bộ, các anh hùng hào kiệt nổi tiếng dần qua đời, chỉ vài người nhận cái kết bình an, viên mãn, trong đó có Tư Mã Ý. Dù không phải ai cũng yêu thích nhân vật “sống dai thành huyền thoại” này, hầu hết người biết về ông đều phải công nhận ông là kẻ đại nhẫn, biết người biết ta và nhạy bén về thời cuộc. Khi làm cấp dưới cho Tào Tháo đa nghi, Tư Mã Ý luôn khiêm nhường, tận tụy, giấu bớt tài nghệ để tránh “công cao quá chủ”. Nhờ biết ứng xử mềm dẻo, “không một động tác thừa”, Tư Mã Ý đã sống sót qua bốn đời chúa công họ Tào dù luôn bị nghi kị. Cuối cùng, ở tuổi gần đất xa trời, ông lật kèo được gia tộc Tào và nắm quyền lực trong triều đình nước Ngụy. “Thanh kiếm” mà ông tốn 20 năm mài giũa đã vung lên thành công chỉ trong một lần ở sự biến Lăng Cao Bình. Từ đây, Tư Mã Ý tạo tiền đề cho cháu trai mình thống nhất Trung Hoa, kết thúc thời kỳ Tam quốc và lập ra nhà Tây Tấn.

Trái ngược với Tư Mã Ý, một mưu sĩ của Tào Tháo là Dương Tu thường cậy tài, khoe khoang, nhiều lần lỡ chọc giận chúa công. Dù Dương Tu vô cùng thông minh nhưng vì quá hiểu tâm tư Tào Tháo, đã khiến thừa tướng cảm thấy bất an và mất uy nên dần bị ghét, cuối cùng bị chém đầu. Trước đó, khi một người hỏi Tư Mã Ý về Dương Tu thì Ý nhận xét: “Thông minh! Thật là thông minh! Người thông minh tới mức độ này… sống không lâu đâu. Dương Tu tự cho mình tài cao, nhiều lần đoán được thừa tướng nghĩ gì. Thần tử như vậy chẳng phải phạm đại kỵ của thừa tướng sao? Người làm chủ không thích thuộc hạ không hiểu tâm ý của mình nhưng cũng không thích thuộc hạ quá hiểu mình. Trong hai loại người này, người chủ luôn ghét loại thứ hai hơn”.

*

Một cụ ông từng là chiến sĩ Tây Tiến và chiến sĩ pháo binh ở Điện Biên Phủ đã dành cả đời dạy ba đứa con theo mấy phương châm:

- Rèn luyện lời nói thật sắc sảo, không ăn nói tùy tiện, thừa thãi.

- Nếu chọn nghề hoạt động độc lập, phải có chuyên môn giỏi để không dễ bị thay thế.

- Khiêm nhường, không bất chấp tranh vị trí số một. “Ai nhất thì tôi nhì/ Ai mà hơn nữa, tôi thì thứ ba” (ca dao Việt Nam).

- Khi gặt hái được thành quả và tiền tài, nhớ để lại một phần nhỏ chứ đừng vơ vét hết, giống nông dân thời xưa chừa lại ít thóc vương vãi trên cánh đồng cho chim ăn, coi như đền ơn chúng đã góp phần trừ sâu bọ hại lúa.

Từ hồi các con còn nhỏ, ông cụ đã dạy chúng ăn mặc giản dị, đừng xuôi theo trào lưu, đừng tỏ ra quá nổi bật giữa đám đông. Bởi cụ Nguyễn Du vẫn nói: “Có tài mà cậy chi tài/ Chữ tài liền với chữ tai một vần”. Nhiều chục năm sau, các con của ông cụ đều trở thành người lương thiện, có công việc ổn định, thành đạt vì đã kiên trì vâng theo lời cha dạy. Càng lớn tuổi, đường đời càng rộng mở, thần thái càng cuốn hút nhờ khí chất và học thức. Lúc đầu xanh tuổi trẻ, họ chuyên tâm “mài sắc bảo kiếm” của mình, kiên trì rèn luyện bản thân, không hám danh. Để rồi khi những người đồng trang lứa đã cạn bầu nhiệt huyết, “thanh kiếm” mài lâu năm của họ mới thực sự được tuốt khỏi vỏ và đi những đường sắc bén.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà Lão Tử nói: “Không tự đắc nên minh bạch, rõ ràng. Không khoe khoang nên được thừa nhận. Không tranh đấu nên thành đạt. Chính vì không tranh với ai nên không ai có thể tranh được với ta”. Người có thể mỉm cười sau cùng chính là người luôn biết khiêm nhường và nhẫn nại đến cùng.

Ths-Bs Lan Hải

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.