Ðỡ nâng người khuyết tật trong gia đình

Thật không gì hạnh phúc hơn khi trong gia đình mọi người đều khỏe mạnh, cơ thể lành lặn. Với những nhà chẳng may có người thân khuyết tật, các thành viên phải làm gì hay cư xử thế nào để giúp họ tự tin trong cuộc sống?

Phải chăng tất cả tình thương và sự ưu đãi đều dồn về người khuyết tật trong nhà? Có dịp gặp gỡ những người trong cuộc, chúng tôi được nghe chia sẻ về trải nghiệm của họ. Bà Trần Thị Mỹ, 65 tuổi (ngụ Q.5, TPHCM) kể: “Em gái nhỏ hơn tôi ba tuổi. Sau một cơn sốt lúc em 8 tuổi, em không thể đi được nữa. Sau này tôi biết em bị sốt bại liệt. Khi em gái xuất viện về, ba mẹ tôi đã phải cố gắng rất nhiều để em quen dần với cuộc sống mới...”. Cũng theo bà Mỹ, đỡ đần gì được cho em, các anh chị trong nhà đều làm hết dưới sự khuyến khích của ba mẹ. Tuy nhiên, sau một năm, gia đình nhận ra em luôn sống “dựa dẫm” vào mọi người, nhất là luôn cho rằng mình ở vị trí “ưu tiên một”. Thí dụ ăn gà, em luôn đòi cái đùi hoặc ức, những gì không ngon thuộc về ba mẹ, anh chị em khác... Và ba mẹ của bà Mỹ đã đổi lại cách giáo dục, gởi em tới trường chuyên biệt. Tại đó, cô em khuyết tật này được dạy cách biết tự chăm sóc mình như tắm rửa, giặt giũ quần áo, lau dọn giường sau khi ngủ, xếp mùng mền - những việc mà ở nhà, ba mẹ và các anh chị đều làm thay. Từ nếp sống đó, những ngày nghỉ lễ, về nhà, ba mẹ và cả gia đình bà Mỹ uốn nắn lại em một cuộc sống mới. Cuộc sống của một người khuyết tật “tàn” nhưng không “phế” khi biết tự lập, tự làm chủ bản thân mình, không ỷ lại dựa dẫm vào ai cả. “Ba mẹ vẫn tập cho con cuộc sống biết lo cho chính mình. Nhờ vậy, em tôi độc lập hơn. Em được giải phẫu chân để tập đi nạng, đi học và sau này có nghề đánh máy chữ để làm việc. Ðến thập niên 90, vi tính ra đời, em tập sử dụng vi tính và làm đến ngày về hưu”, bà Mỹ nói thêm.

Dù xót cho người thân của mình không được lành lặn, cũng không nên tập cho họ một cuộc sống ỷ lại, cũng như suy nghĩ họ bị tật nên không thể làm bất cứ điều gì cho bản thân, và trên hết trong gia đình là thuộc hàng VIP, được nhận tất cả những gì tốt đẹp nhất từ mọi người. Như vậy hóa ra không phải thương yêu mà là hại chính họ bởi ba mẹ rồi cũng qua đời, anh chị em rồi sẽ có gia đình riêng với bao lo toan trong cuộc sống. Nếu không biết tự lo cho chính mình một tí gì, sẽ đến ngày họ trở thành “gánh nặng” cho anh chị em khi ba mẹ không còn nữa…

Cũng có trường hợp dù muốn, người khuyết tật cũng không thể tự lập. Ðó là trường hợp cô Mai Chi, 60 tuổi (Bình Hưng, Bình Chánh, TPHCM). Là giáo viên dạy Lý, từng là tổ trưởng tổ Lý một trường THPT. Ðến tuổi 45, cô bỗng thấy chóng mặt và ngã xỉu trên bục giảng. Khi đưa đi cấp cứu ở bệnh viện, bác sĩ phát hiện cô có khối u tại não. Sau 2 lần phẫu thuật, cô bị liệt toàn thân vĩnh viễn. Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp đã hết sức động viên, an ủi để tránh cho cô một cái chết tự tử bằng thuộc rầy. Ba má luôn nhỏ nhẹ. Anh chị, các cháu chăm sóc cô đều tránh tiếng thở dài, tặc lưỡi. Khi các cháu lớn, anh chị ra riêng và hùn tiền thuê người giúp cô. Mỗi tuần, cả nhà lại tụ họp ăn uống cùng người chị, người em, người dì, người cô bị liệt giường. Có mâu thuẫn gì, mọi người dẫn nhau ra quán nói chuyện để tránh tổn thương người mà hiện nay không thể tự chăm sóc chính mình và luôn cho rằng mình là gánh nặng của người thân.

Một chị quen biết ở xóm cũ của chúng tôi, cũng nằm trong số những người bị khuyết tật chân, mọi người vẫn gọi chị là “Xuân què”. Thật lạ, chị không mặc cảm. Lớn lên tôi mới biết ba mẹ chị đã nói cùng chị và các em trong nhà rằng chị bị như thế là “hy sinh” cho cả gia đình. Các thành viên trong nhà đều ý thức mình may mắn hơn để trân trọng người chị khiếm khuyết này, tạo cho chị sự tự tin, biết chấp nhận thực tại.

Trong nhà có người khuyết tật, người nhà không thể vì điều đó mà mặc cảm với hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp; phải dũng cảm nhận lấy sự thật để tiếp tục vui sống. Với người thân bị khuyết tật, cần cho họ dũng khí để sống; không nên đặt họ lên hàng được ưu tiên mọi mặt, như vậy dễ tạo ra sự dựa dẫm, ỷ lại. Một khi có người thân bị liệt, các thành viên trong nhà cũng không nên để họ mang mặc cảm là gánh nặng cho gia đình; cần giúp họ tìm được niềm lạc quan...

Gia đình có người khuyết tật không có gì là vấn đề to tát. Ðiều quan trọng của các thành viên trong nhà là hãy biến những cái “khuyết” thành những gì ấm áp nhất để có một mái nhà hạnh phúc.

NGUYỄN NGỌC HÀ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...