Ơn má...

Má tôi tuy nghèo nhưng vẫn bươn chải kiếm tiền cho chị em tôi ăn học, má vẫn nói: “Dù có cực khổ chút cũng không sao, miễn tụi bây đừng bỏ học là má vui rồi”.

Ba mất sớm, má một mình nuôi hai chị em chúng tôi. Nhà tôi ở sát mé sông một vùng quê miền Tây Nam bộ, căn nhà lá đơn sơ trước cửa có hàng rào hoa râm bụt. Má trồng rau, trồng chuối trên miếng vườn nho nhỏ do ông bà xưa để lại. Mỗi buổi sáng, mới hừng trời, má đã lom khom ngoài mấy liếp rau, lo cắt cho vô giỏ để chuẩn bị đem ra chợ bán. Má hâm cơm lại với ơ cá khó quẹt thơm phức rồi gọi hai chị em chúng tôi ra ăn lẹ để còn đi học. Trên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ, cả nhà ngồi ăn sáng, vừa ăn vừa nói chuyện thật vui. Mặt trời vừa lên, chị em tôi tranh thủ đến trường cho kịp giờ, còn bóng má với chiếc xe đạp và chiếc áo bà ba màu tím cũng khuất dần sau ngọn tre cuối xóm.

Buổi trưa, tôi hay thắc mắc không biết má về từ lúc nào, nhưng hễ chúng tôi vừa đi học về tới cửa là đã nghe mùi thơm thức ăn trên bếp. Má ngồi trên chiếc giường tre đợi chúng tôi về để cùng ăn trưa. Tôi nhớ có lần mình vừa ăn vừa ngó bàn tay má và chợt nhận ra bàn tay gầy còm, các ngón tay chai sần, đầy những vết xước. Những ngón chân của má cũng vậy, đen đúa, bụi bặm… đúng chất một người phụ nữ miền quê. Mà cũng phải thôi, chiều nào má cũng quần quật ngoài vườn, quần xăn lên tới đầu gối, lúc thì xới đất, khi thì nhổ cỏ, bón phân, tưới rau…

Đêm về, má hay ngồi trên bộ ván ngựa nhìn ra ngoài sân, có hôm cạ cạ gót chân vào cục đá mài cho bớt những vết nứt, hay có khi lại ngồi bóp vai vì đau nhức, mùi dầu lan toả khắp gian nhà. Vậy mà khi tôi hỏi có cực không thì má luôn bảo:“Ui, bấy nhiêu đó nhằm nhò gì với má. Hồi xưa bà ngoại còn cực hơn má gấp mấy lần. Chuyện nhỏ con ơi!”. Ngoài miệng thì nói vậy thôi chứ tôi biết má rất cực, chỉ là trước mặt con cái má luôn tỏ ra nhẹ nhõm. Nhiều khi trong xóm có những mối nấu đám cưới, má cũng hay đi phụ để kiếm tiền thêm, có khi tới khuya mới về, lúc chị em tôi đã vào nằm trong mùng, ngó ra thấy má vẫn lụi cụi ngồi ăn cơm.

Ngày càng lớn, tôi càng thương má nhiều hơn, hiểu được những vất vả mà má đã chịu cả một đời. Chị em tôi lớn lên từ những công lao của má, từng hạt cơm, từng đôi dép, bộ đồ đều được đánh đổi bằng chính mồ hôi và nước mắt. Bao nhiêu năm ròng, sự vất vả thấy rõ qua những vết chai trên đôi tay và vết nứt trên bàn chân của má.

Chị hai tôi giờ đã là một cô giáo trong xóm, còn tôi là một sinh viên đại học sắp ra trường. Nhiều đứa trẻ bằng tuổi chúng tôi trong xóm học hết cấp 1, cấp 2 là nghỉ rồi, nhưng một mình má vẫn có thể nuôi chúng tôi đến ngày hôm nay.

Lâu lâu về quê, tôi thấy má ngồi trên chiếc võng mắc ngang mấy cây cột dầu, mắt đăm chiêu ngó ra bờ sông, gió chướng thổi rụng rơi mấy bông so đũa ngoài sân trắng ngần. Tóc má lốm đốm bạc phất phơ trước gió… Trong nhà, tụi học trò đang được chị hai dạy đọc chữ, rành rạnh từng chữ một:“Ôm con mẹ đếm sao trời/ Đếm sao cho hết một đời long đong”.

MINH KHIẾT

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...