Rau quê

Mẹ ở quê gởi lên một giỏ rau thật to. Đó là những loại rau quê gần gũi, mọc quanh vườn nhà như mướp, cải trời, đắng đất, nhãn lồng, đọt lang, bồ ngót... Từ những thức rau quê này, tôi có được những nồi canh thơm ngon, mang đậm hương vị quê nhà.

Mùa này trời mưa liên miên, có thể nói là “thiên thời” để các loại rau xanh um tươi tốt. Đủ nước, chúng lớn nhanh như thổi. Rau nào cũng mập ú, non múp, nhìn rất bắt mắt. Nhưng việc trồng rau coi dễ chứ gian nan vô cùng. Lúc rau mới đâm chồi, cực nhất là trông lũ gà. Bọn chúng phá bĩnh còn hơn các loại sâu. Dù mẹ đã rào lưới để ngăn chặn việc phá phách nhưng không thể cản trở được những đôi cánh to khỏe của mấy chú gà trống choai. Chúng cố gắng bay ra khỏi lưới, đi dạo quanh đám rau và rỉa đọt rau non. Thế là nhiều loại rau như cà chua, đậu bắp, mướp, cải ngọt... đôi khi chết héo vì mất đọt. Mà tức ở chỗ, chúng phá chứ không ăn. Có những cô gà mái, dùng cái mỏ đỏng đảnh của mình để khoét lưới nhựa chui ra khỏi rào, dẫn đàn con dẫm lên cả luống rau, dày xéo khu vườn khiến cho các loại rau còi cọc, èo uột. Mưa nhiều đôi khi không phải là điều tốt. Nhiều loại rau như rau bồ ngót, khoai lang, khoai mì... mới dăm cành được vài hôm thì bắt gặp cả cơn mưa dầm dề, dai dẳng thúi đất khiến cho gốc úng không bén rễ, thân cũng chẳng đâm chồi. Mẹ buộc phải dùng tấm phên che mưa để cây không chết. Nhờ thế mà cây mới nhú chồi, ưỡn ngực vươn xanh đón lấy nắng vàng.

Người vùng quê trong bữa ăn ít nhiều phải có rau. Họ có thể chế biến thành món xào, luộc hoặc nấu thành canh. Bữa ăn kể như mất ngon nếu như không có màu xanh tươi mát của những bát canh, dĩa rau xào. Cho nên, dù thu hoạch rau quả rất nhiều nhưng mẹ không bán. Mẹ mang biếu hai bên nội ngoại cả giỏ xách, một số dùng để ăn, phần còn lại là gửi xe đò lên cho tôi. Lần nào nhận hàng mang về phòng trọ, tôi đều chịu khó giở mảnh giấy mẹ ghi ngồi đọc cặn kẽ. Đại loại là mẹ dặn mướp thì nấu canh lơ với bồ ngót; nhãn lồng, rau đắng thì luộc chấm chao, tương; mồng tơi thì nấu lẩu; rau càng cua thì bóp gỏi với đậu phộng... Mỗi một loại rau quê tuy đơn sơ là vậy nhưng nếu được nấu đúng cách, phối hợp cùng các nguyên liệu thích hợp sẽ cho ra một nồi canh thơm ngon. Người Việt Nam thường yêu thích những món ăn mang tính tổng hợp, nấu chung nhiều nguyên liệu nên một nồi canh suông có lẽ sẽ không hấp dẫn bằng một nồi canh mà rau được nấu kèm cùng một hai nguyên liệu nữa. Đã rất nhiều lần tôi ý kiến với mẹ: “Đừng cực khổ gởi rau lên cho con, trên thành thị thứ gì mà chẳng có”. Nhưng mẹ nói rằng rau mẹ trồng sạch, ngon hơn rau ngoài chợ. Thời buổi hóa chất độc hại tràn lan, mẹ sợ ăn rau bên ngoài không tốt cho sức khỏe. Vì vậy ban đầu tôi còn dùng cơm bụi, sau đó thì chịu khó nấu cơm, chế biến thức ăn ở phòng. Dù có phần bừa bộn, cực nhọc nhưng bao giờ cũng ngon hơn bên ngoài.

Với người xa quê như tôi, không gì quý hơn những bữa cơm đạm bạc có rau trồng từ vườn nhà. Những bát canh, đĩa rau xào, luộc thơm thảo vị quê nhà đã trở thành linh hồn của mâm cơm hằng ngày và an ủi tâm hồn người con nơi đất khách.

NGUYỄN THANH VŨ

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.