Tát đìa ăn Tết

Tát đìa tức là tát ao nước vào những dịp xong vụ mùa cuối năm. Miệt quê tôi có những cái đìa chứa đầy nước suốt mùa mưa để Tết nước trở nên “cứng” hơn. Có từ “cứng” vì quê tôi nước mặn có phèn, nhờ mưa nhiều nên nước có ao hơi lợ, th tm thi dùng trong sinh hot. Khi đến mùa gió chướng, nước cng tc là hơi mn và dy phèn lên, xài tm, sau đó vào nhà di nước ngt thêm.

tatdia1.webp (707 KB)

Trước Tết, nhiều nhà tát ao bắt cá để ăn và biếu xén bà con. Có người còn xẻ cá lóc phơi khô để dành ngày Tết, khi đã ngán thịt cá. Tôi hay xem tát đìa trong xóm, nhất là mấy cái ao gần nhà là của ông bác họ. Ông cho tát trước một cái, cái còn lại ra Giêng tát tiếp.

Mùa Tết, lúa đã gặt xong từ cả tháng trước, chỉ còn trơ những gốc rạ bám phèn vàng khè. Mặt đất ruộng nứt nẻ ra, nhưng vẫn có hơi ẩm của lớp muối bám trắng mặt đồng. Rạ ở những đám ruộng biền này không thể nào chất nấm được là vì vậy. Nước từ trong ao sẽ được tát ra những đám ruộng đó.

Buổi sáng, những người bà con hoặc thanh niên khỏe mạnh hàng xóm tập hợp phụ tát nước và bắt cá. Dụng cụ tát nước là những chiếc gàu dai. Có khi đìa to, nước nhiều phải tát một lúc hai chiếc gàu, mỗi chiếc có hai người kéo. Chiếc gàu dai là một hình ảnh đẹp, nên thơ khi được nhắc đến trong ca dao:

“Bước chân xuống ruộng dưa gang

Lòng tưởng nhớ chàng gieo hạt hôm xưa

Đôi tay em nm trái dưa

Nhớ khi tát nước giữa trưa chung gàu”

Cô gái mượn hình nh chiếc gàu dai để gởi gắm tình cảm với chàng trai. Nhưng có lúc cũng là lời thăm dò:

“Mình ơi ta hỏi thật mình

Còn không hay đã chung tình với ai?

Hôm xưa tát nước gàu dai

Có phải nhân ngãi hay ai tát cùng?”

Tát nước bằng gàu sòng chỉ cần một người là được, nhưng dùng gàu dai thì phải có hai người, nên trai gái mit quê xưa khe mnh hay tát chung gàu dai, va nhanh li va vui...

tatdia.webp (798 KB)

Khi mọi người bắt đầu tát đìa, tôi hiếu kỳ chạy ra xem. Tát mãi mà thấy vẫn còn nhiều nước, trong khi trời nắng lên cao bắt đầu nóng nên tôi lại vào nhà đợi đến lúc cạn, người ta bắt cá sẽ chạy ra xem. Đến trưa, nng lên gn ti đỉnh đầu, my người thay phiên nhau mi tát cn được cái ao to đùng đầy nước. Tôi thy my bà đã chun b sn gi tre đựng cá, nơm bt cá, rồi thau thùng gì nữa, tùm lum. Người nào khỏe thì lội xuống bắt, bất kể đàn ông hay phụ nữ.

Họ xuống cái ao đã cạn nước, bùn sình có khi gần tới thắt lưng. Ai cũng hối hả dùng hai tay bắt những con cá lóc to đến cả ký. Rồi những con cá rô mề cũng không thoát khỏi đôi bàn tay khỏe mạnh, nhanh nhẹn của những người quanh năm cày cuốc ruộng đồng. Những con cá bắt được cho vào giỏ tre chắc chắn. Đôi lúc có những con cá lóc to khỏe vuột khỏi tay, chui xuống bùn sình lặn mất tăm. Vậy là người ta phải dùng cái nơm để dò tìm và bắt cho bằng được nó. Người giỏi còn bắt được cả lươn và cá chạch. Bởi vì hai loại này hay chui sâu xuống bùn sình, mình lại trơn trợt rất khó bắt. Người dân quê nói con lươn này lâu năm sẽ thành loài chồn đèn rất tinh ranh. Tôi không tin có chuyện đó vì đây là hai loài sống ở hai môi trường trên cạn và dưới nước khác nhau.

Chung quanh ao cũng có những cái hang đào sâu vô đất bùn, có thể có những con cá lóc to trốn trong đó khi chúng thấy động lúc mực nước tát cạn dần, hạ thấp. Người ta cẩn thận coi trong đó có rắn hay không rồi mới thò tay vô bắt... Tất cả cá bắt được cho vào mấy cái lu nhỏ để rộng nước. Cá cũng được phân loại ra cá lớn cá nhỏ, cá rô hay cá lóc. Tôi dõi nhìn họ bắt những con cá to khỏe, đuôi quẫy mạnh như muốn thoát khỏi bàn tay con người để tìm tự do.

Bữa tát đìa kết thúc khi cá được chia cho mỗi người một ít và có thể là một bàn nhậu đế nhỏ với những thành quả của một buổi lao động cực nhọc mà vui vẻ được gy lên. Đây cũng là lúc chủ nhà cho phép mấy đứa con nít xuống “bắt hôi”. Bùn sình lắng xuống mặt nước hơi trong, chỉ cần nhìn chỗ nào có bùn đen là biết ngay chỗ đó có cá đang chui dưới sình quậy đục nước. Bắt hôi thường cá nhỏ và nhiều nhất là cá sặc. Tôi thích đứng trên bờ chỉ chỗ nào đục nước có cá cho tụi nó bắt.

*

Có lẽ tát đìa vui không thua gì ngày hội làng ngoài Bc, ai đi ngang cũng ghé vào nhìn. Thậm chí họ còn giật lấy gàu dai tát phụ. Và sau một đêm, cái ao cn nước li dâng nước lên. Theo các k đất, nước t trên rung li chy xung ao. Mt nước ni váng vàng bi phèn chua... Thú tát đìa bây giờ chỉ còn trong những tour du lịch miền sông nước. Người ta thả cá xuống vũng nước cạn xịu, mang gàu dai ra cho du khách tát và bắt lấy cá phục vụ cho bữa ăn của họ. Đìa dưới quê cũng không còn nhiu cá như hi xưa na.

DƯƠNG KIỀU

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.