Thần thoại Giáng Sinh

Chuyện xảy ra vào đêm ngày 24 tháng 12. Trời tối đen và tuyết rơi mau. Hermann, người đốt than, kéo áo choàng quấn chặt vào người trong khi gió rít dữ dội xuyên qua rừng cây. Anh mới đem than tới lâu đài gần đấy và bây giờ đang vội vã trở về nhà, cái túp lều bé nhỏ của anh.

Dù cho rất cần cù, anh vẫn nghèo, chỉ kiếm đủ dùng cho vợ và bốn đứa trẻ con. Anh đang nghĩ tới vợ con thì nghe có tiếng khóc rên yếu ớt. Dò theo tiếng khóc, anh mò mẫm kiếm tìm và thấy một em bé, ăn mặc phong phanh, đang run rẩy, khóc lóc trong đống tuyết.

“Bé con, sao ai nỡ bỏ con trơ trọi ở đây giữa gió rét căm căm thế này?”.

Em bé lặng thinh, ngước ánh mắt thảm thương nhìn lên gương mặt người đốt than.

“Ta không thể bỏ bé con ở đây được. Kẻo trước khi trời sáng thì bé đã chết rồi”.

Nói xong, Hermann bế em bé lên, bọc kín em trong lớp áo choàng và ấp hai bàn tay bé xíu lạnh ngắt lên ngực anh để ủ ấm. Khi về tới túp lều của mình, anh đặt em bé xuống và gõ cửa. Cánh cửa liền mở toang và lũ trẻ con chạy ùa ra đón bố.

“Bà xã ơi, đây là người khách tới dự bữa tối mừng Giáng Sinh tại nhà mình”.

Miệng nói, tay anh dắt em bé đi vào; còn em rụt rè nắm lấy ngón tay anh.

Vợ anh đáp lời: “Vậy thì xin chào đón khách. Bây giờ hãy để bé tới sưởi ấm bên bếp lửa”.

Ðám trẻ con nhà anh xúm xít tới chào và nhìn chằm chằm người khách bé bỏng. Chúng cho em bé xem cây lãnh sam ([1]) xinh xắn được trang trí bằng những ngọn đèn màu để mừng lễ Giáng Sinh và mẹ hiền của chúng đã cố gắng dọn cho lũ con một bữa tiệc.

Thế rồi mọi người ngồi xuống bàn ăn. Mỗi đứa trẻ sớt bớt một phần thức ăn trong dĩa của mình để nhường cho khách. Chúng ngắm nghía em bé có đôi mắt xanh trong veo và mái tóc vàng óng như đang làm cho căn phòng nhỏ sáng bừng lên. Bất chợt, lũ trẻ nhìn thấy một vầng hào quang xuất hiện trên đầu em bé với đôi mắt rực sáng diệu kỳ. Chẳng mấy chốc trên vai em bé mọc ra đôi cánh trắng và thân hình em dường như càng lúc càng to hơn, lớn hơn. Em xòe hai bàn tay ban phúc cho cả nhà người đốt than, rồi biến mất.

Hermann và vợ quỳ xuống, thảng thốt kêu lên: “Lạy Chúa Hài Ðồng!”. Rồi ôm chầm lấy bọn trẻ con đang sửng sốt, hai vợ chồng vui mừng, biết ơn rằng mình đã hữu duyên được tiếp đãi vị thượng khách đến từ cõi thiên đàng.

Sáng hôm sau, khi đi qua chỗ đã tìm thấy em bé thánh thiêng, Hermann bắt gặp một cụm hoa trắng dễ thương nở giữa đám lá xanh sẫm, trông như thể tuyết đã trổ bông. Hermann ngắt lấy mấy nhánh, kính cẩn mang về nhà cho vợ con anh xem. Họ tưng tiu những đóa hoa thiêng, chăm sóc cẩn thận để ghi nhớ đêm Giáng Sinh huyền nhiệm, và gọi hoa ấy là hoa Cúc (Chrysanthemums).

Và năm nào cũng thế, khi đến lễ Giáng Sinh, gia đình Hermann lại chia cho các trẻ nhỏ khó nghèo một phần của bữa tiệc nhà mình, vì họ tuân theo Lời Chúa:

“Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.” (Mt 25,40).

Nguyên tác: A Christmas Legend

Tác giả: Florence Scannell

Người dịch: Huệ Khải


1 Tiếng Anh là “fir”. Cây có thân cao, lá nhọn như mũi kim, xanh tươi quanh năm, hầu như không rụng lá. Cây mọc ở các xứ lạnh. Vì vậy người Hoa gọi là “lãnh sam”冷杉. Lãnh là lạnh lẽo; gồm bộ băng(như băng giá) ghép với chữ linh). Có lẽ do chữ linh nên từ điển tiếng Việt gọi tên cây này là linh sam.

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.