Tinh thần sống chung với mùa dịch

Bình tĩnh sống có lẽ là thông điệp cần thiết được lan tỏa mạnh mẽ hơn hết ở thời điểm này. Ai cũng có cách nghĩ, cách hành động giữa mùa dịch bệnh. Tuy nhiên, nếu mọi thứ đều theo hướng tích cực, lạc quan vẫn sẽ mang lại những dấu ấn văn minh, hợp tình hợp lý, có ích lợi cho bản thân và cộng đồng.

KHÔNG HOẢNG LOẠN

Chị Phạm Thị Trường Dung (TP Phan Thiết, Bình Thuận): Chẳng may nhà tôi ở nằm ngay trong khu vực cách ly bởi những người hàng xóm đã được xác định là dương tính với SARS-CoV-2. Thực tâm thì chẳng ai biết trước mà chuẩn bị cho 21 ngày chôn chân tự cách ly trong nhà. Tôi buộc phải dừng việc kinh doanh ở cửa hàng trong và ngoài khu vực mình cách ly, nhưng biết làm gì khác hơn là hợp tác và tuân thủ các quy định y tế để đảm bảo sức khỏe cho bản thân, gia đình và cả cộng đồng. Sự thất thoát về kinh tế của tôi cũng như nhiều người khác là điều không ai muốn, nhưng bệnh dịch, đâu phải chỉ có mình là tổn thất. Mấy ngày nay, gia đình tôi nhận được nhiều lời hỏi thăm của bạn bè ở xa, chúng tôi tự giữ cho mình bình tĩnh cũng như trấn an luôn mọi người. Hoảng loạn lúc này là điều không nên. Nhà tôi không trữ nhiều đồ ăn nhưng không lo lắng vì không ai bỏ rơi chúng tôi ở đây cả.

BÌNH TĨNH LÀ CHÌA KHÓA

Ông Nguyễn Sỹ Hà (Q.10, TPHCM): Người lớn tuổi cũng có những nỗi lo riêng với dịch bệnh nhưng có lẽ cũng vì từng trải hơn nên lại bình tâm hơn. Từ đầu mùa dịch đến nay, tôi vẫn giữ thói quen về thể dục thể thao, nhưng hạn chế đến những nơi đông người. Trong số những điều cần chuẩn bị trong những ngày dịch bệnh chưa được đẩy lui, chuẩn bị tinh thần vững vàng là cần nhất. Các chuyên gia khuyên chúng ta bình tĩnh tiếp nhận thông tin, bình tĩnh chia sẻ tin bài, bình tĩnh phòng dịch, bình tĩnh phòng cả các loại bệnh khác…, tôi nghĩ là quá hợp lý và cộng đồng nên làm theo. Là công dân văn minh, chúng ta hãy giữ tinh thần hợp tác tốt, tuân thủ các yêu cầu được khuyến cáo tùy tình hình dịch bệnh để an toàn vượt qua mùa dịch.

ÐỪNG QUÊN TINH THẦN BÁC ÁI

Anh Nguyễn Tài (TP Biên Hòa, Ðồng Nai): Hiện vẫn xảy ra tình trạng một số người vơ vét hàng hóa dù điều đó là không cần thiết vì chúng ta không thiếu nguồn cung cấp. Chưa kể, giá cả sẽ vì vậy mà hỗn loạn leo thang, hoặc sẽ có những vấn đề nảy sinh như hàng giả, hàng hết hạn sử dụng bị gian thương tuồn vào thị trường… Có một số người thậm chí đăng trên các trang cá nhân như khoe một “chiến tích” về những thùng mì hay hàng tá thực phẩm họ mua được để tích trữ. Ðiều này thật đáng buồn. Lời mời gọi về tinh thần bác ái, yêu thương tha nhân, hy sinh, hãm mình vẫn nghe mỗi ngày đi lễ, lẽ nào nghe xong rồi bỏ quên mất! Các phương tiện truyền thông đã phân tích, các bộ ngành cũng thông tin đến từng cá nhân qua tin nhắn về vấn đề này, nên tôi cũng mong các cha nhắc thêm nữa để mọi người thêm vững lòng. Thông điệp ‘tôi không gom hàng dự trữ’ cần được cộng đồng mạng chia sẻ mạnh hơn nữa!

TRÁNH TẠO RA NHỮNG ÐÁM ÐÔNG TIÊU CỰC

Chị Tô Thị Dung (Q.12, TPHCM): Mùa dịch đến nay đã trải qua nhiều diễn biến phức tạp. Tôi không hoang mang vì luôn cập nhật, theo dõi các thông báo của các cơ quan chức năng và tin tức báo đài mỗi ngày. Ít nhiều ở mỗi thời điểm, mỗi giai đoạn trong thời gian dịch bệnh vừa qua, tôi và gia đình cũng có sự chuẩn bị nhất định nhưng tuyệt đối không hùa theo tâm lý đám đông. Ðầu mùa dịch, nhà tôi cũng mua khẩu trang y tế nhưng đến khi mặt hàng này khan hiếm, giá cao, thậm chí nhiều người chen lấn chỗ đông người để mua thì gia đình tôi lựa chọn cách khác để trang bị an toàn là chuyển qua khẩu trang vải và đều đặn giặt, phơi sạch sẽ mỗi ngày. Thế là bớt đi một gánh lo! Hết khẩu trang lại đến thực phẩm. Ðã không ít nơi, bà con nháo nhào đi mua mì gói, rau xanh tích trữ đến mức bất chấp cảnh báo chỗ đông người mới là nơi dễ lây bệnh. Rau xanh không để được lâu và không ai có thể ăn mì gói hoài, thêm nữa chính quyền các nơi đều đã thông báo đảm bảo được nguồn cung. Tôi quyết định trồng thêm một số loại rau ở các thùng xốp, vừa giúp tinh thần thư thái hơn mà lại có thêm nguồn rau sạch. Riêng thực phẩm chỉ giữ ở mức đủ dùng trong khoảng một tuần, tôi nhất định nói không với tích trữ.

BÌNH TĨNH SỐNG

Chị Trần Phương Quỳnh (tỉnh Bình Dương): Người sinh sống ở vùng thường gặp lũ lụt vẫn hay nói câu ‘sống chung với lũ’ để nhấn mạnh tinh thần thích nghi, còn bây giờ người dân cả nước đều đang có những ngày tháng phải ‘sống chung với dịch’ nên rất cần khả năng thích ứng với mọi hoàn cảnh. Nghề nào, ngành nào cũng gặp ảnh hưởng, thậm chí cuộc sống hằng ngày cũng đảo lộn ít nhiều nhưng dù thế nào chúng ta cũng tìm được cách phù hợp để duy trì cuộc sống và giảm bớt các thiệt hại do dịch bệnh gây ra. Những ngày này, cá nhân tôi nghĩ mọi người cần những nguồn năng lượng tích cực hơn thay vì theo dõi hoặc nói, làm những điều tiêu cực. Tôi thật lòng sợ sự kỳ thị hay tâm lý tranh giành của người khác thay vì giúp đỡ, nâng đỡ. Chúng ta cần sự văn minh và nhất là cần tình người hơn trong lúc này. Bạn nghĩ sao khi một người nước ngoài vào quán ăn bị xua đuổi hay vì mọi người vơ vét mua hết thực phẩm ở chợ mà các trung tâm bảo trợ bác ái không còn đủ nguồn thức ăn?

MINH HẢI thực hiện

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.