Trách nhiệm ...

Báo chí và các diễn đàn trên mạng đang nói nhiều về trường hợp một sinh viên trường Luật vừa bị đình chỉ học tập một năm, do có hành vi photo tài liệu, giáo trình do nhà trường ấn hành, tức vi phạm quy định của trường này, một quy định xuất phát từ việc muốn tập cho sinh viên Luật biết tôn trọng quyền sở hữu của người khác, quyền đã được pháp luật bảo vệ và có điều luật chế tài.

Có nhiều ý kiến trái chiều, nhưng đông nhất là lên án sự khắt khe của trường, hoặc bênh vực sinh viên nọ, với những lý do như có thể em đó nghèo; nặng nề hơn thì cho rằng trường làm gắt để bán tài liệu… Ai cũng có lý lẽ riêng, xin cứ để những cơ quan quản lý hướng dẫn, phân tích hay các nhà chuyên môn bàn bạc, luận suy…

Nhân chuyện này, chợt nghĩ tới một tâm lý, một lối nghĩ gần như tạo thành thói quen của người Việt mình. Đó là sự ỷ lại và thích (hoặc nghĩ mặc nhiên) dùng miễn phí. Vào khách sạn hay quán cà phê, chưa tìm được sóng wifi, gần như là… la làng ngay tức khắc. Đến cửa hiệu, quán ăn… giữ xe có thu phí, sẽ có liền những câu hậm hực. Thậm chí đi vệ sinh công cộng, mất vài đồng, cũng đưa ra những lời đắt - rẻ nặng nhẹ. Trong khi đây là những cái đương nhiên có phí ở đa số các nước, từ chiếc xe đẩy ở sân bay đến chiếc bao giấy đựng hàng.

Có thể chúng ta sẽ đổ cho “nước mình còn nghèo”, thế thì nếu có người cắc cớ hỏi ngược lại “người ta giàu còn thu vì phải thu để tái đầu tư” thì sao? Nếu nghèo mà miễn phí riết, lấy đâu để mở rộng, để trang bị…, vậy là cứ nghèo, cứ nhếch nhác, cứ lạch bạch phía sau mãi.

Một vị linh mục ở Sài Gòn chúng tôi từng gặp có cách giáo dục trẻ con và lý giải vấn đề này rất hay : Ngài khuyến khích mọi thiếu nhi khi đi lễ cố gắng bỏ thau, một - hai ngàn cũng được. Hỏi tại sao, ngài nói tập cho các em tính trách nhiệm với việc chung, để từ nhỏ chúng hiểu rằng, làm gì, đi đâu cũng phải có bổn phận chia sẻ cùng mọi người, như việc bỏ thau là góp vào mua hoa nến, trả phí điện nước trong những thánh lễ của mình. Hiểu và tập được như vậy, lớn lên chúng sẽ ít dựa hay ỷ vào người khác, không chểnh mảng với cộng đồng, và hơn hết là tránh lối nghĩ “được xài của chùa”.

Trở lại câu chuyện của em sinh viên vừa mới bị cho nghỉ học. Thật sự trường đã làm không sai, và rất nên phạt để nhắc nhở tuân thủ. Tuy nhiên, mức độ phạt như vậy thì quá nặng và e rằng sẽ mất đi tính giáo dục. Bởi vì, luật pháp xã hội hay nội quy của tổ chức, suy cho cùng là để hướng người ta đến sự hoàn thiện và ý thức tôn trọng; trong khi phạt thế này, không khéo lại tạo ra sự hận thù hay hằn học, không chỉ với cá nhân sinh viên nọ.

Mà chắc chắn, đây là điều không ai mong muốn, từ cả hai phía.

Công giáo và Dân tộc

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.