Xuân thứ tha

Ba trở về vào một ngày Đông ấm.

Khi đó, mùa gió chướng đã qua đi, không còn thổi xơ xác những tàu chuối ngoài vườn nữa. Cây mai khẳng khiu trước ngõ đã được hai đứa em tôi lặt lá, chìa ra những búp hoa nho nhỏ và lơ thơ vài lộc non nuột nà. Trong xóm lao xao tiếng rủ rê hẹn hò ngày Tết đi lễ, đi chơi, thoang thoảng hương trầm lẫn mùi hoa trái chín. Văng vẳng tiếng chuông nhà thờ đing đong đâu đó. Và trên bếp lửa than rực hồng, chị Hai tôi đang sên những sợi mứt dừa thơm va-ni ngào ngạt. Mẹ tôi, như thường lệ, đang cẩn thận gói một cây giò thủ bự “khổng lồ”, món mà nhà tôi không bao giờ thiếu mỗi dịp Xuân đến. Đã nhiều năm nay, dù mấy chị em tôi đều bảo mẹ, Tết nhất ăn uống chẳng bao nhiêu, giờ người ta bán đầy ở chợ, mẹ nhọc công làm gì cho cực. Vậy mà mẹ chỉ im lặng cười, tỉ mẩn ngồi cắt từng miếng thịt đầu heo, tai heo, bỏ thêm thật nhiều tiêu hột, nấm mèo, cuối cùng gói lại bằng lá chuối khô. Miếng giò thủ nhà tôi khi cắt ra dĩa trông không trắng mượt như được bày bán ngoài siêu thị, nhưng đậm đà và ngon tuyệt vời khi được chấm chung với chén nước mắm nguyên chất. Mỗi khi mấy chị em quây quần bên mâm cơm với mẹ, xuýt xoa trước các món ăn, lại thấy mắt mẹ rực lên niềm vui trìu mến đó, rồi lại rưng rưng buồn ngay đó. Thương mẹ thắt lòng mà chẳng biết làm sao, chị em chúng tôi chỉ còn biết cố gắng chăm ngoan, đỡ đần mẹ những tháng năm thủi thui đơn độc…

xuanthutha.jpg (190 KB)

Ba tôi về vào một ngày cuối năm trời không còn trở gió.

Ông đứng lặng nhìn lũ con nửa quen nửa lạ cũng đang nhìn mình bàng hoàng thinh lặng. Ông ngại ngần chìa tay về phía chúng tôi, bàn tay sau nhiều năm phiêu bạt vẫn mơ hồ là bàn tay trắng. Chúng tôi, nửa muốn nhào mình vào vòng tay thiếu thốn bấy lâu mà kêu một tiếng “ba” nghẹn ngào, nửa giận hờn tức tưởi đã ghìm chân mỗi đứa lại. Mẹ không cười, cũng không khóc, mẹ lặng lẽ như đã bao năm luôn vậy. Mẹ vẫn đều tay siết lại sợi dây gói bánh, vẫn tỉ mỉ cắt hoa huệ chưng lên bàn thờ, vẫn chu đáo dọn dẹp sửa soạn mâm cơm chiều, như thể việc ba tôi trở về chẳng mảy may làm mẹ xao lòng.

Bữa cơm ngày cuối năm trôi qua đông đủ mà nghèn nghẹn im ắng, như thể đã lâu lắm rồi, đã từng có những bữa ăn như thế này, có ba, có mẹ, đong đầy những niềm vui gia đình. Chứ không phải chỉ có mẹ con chúng tôi buồn bã bên nhau, nhìn một mùa Xuân nữa lại về mà cảnh nhà vắng vẻ, người đi xa chẳng biết đến khi nào. Dường như chỉ cần ai đó nói lên một câu gì, là nỗi tủi thân chất chứa bấy lâu sẽ không thể nào chối bỏ. Ba tôi run run gắp miếng giò thủ, lặng nhìn mẹ rồi bỗng rơi nước mắt. Và chúng tôi chợt hiểu ra, giữa bao nhiêu thức ngon lành khác, tại sao năm nào Tết đến, mẹ vẫn luôn chuẩn bị món ăn đó…

Mẹ ngó xa xăm, nhẹ tênh nói “tùy các con”. Chị em tôi quay qua nhau, rồi lại bần thần nhìn người đàn ông đang sửa soạn tiếp tục những chuyến xa gần lang bạt của mình, sau khi thấm thía rằng, sự im lặng của chúng tôi còn nặng nề hơn bao lời trách cứ. Ông đã không dám cầu xin từ mẹ, từ lũ con một điều gì. Mọi lời nói lúc này dường như chẳng còn mấy ý nghĩa. Và chúng tôi, giằng xé giữa yêu thương và oán giận, giữa hờn trách và thứ tha, giữa bao nhiêu đau khổ cũ và hạnh phúc đau đáu vừa trở về… Một năm mới lại đến, thương lắm tuổi xuân mẹ một mình đi qua gần hết, mẹ ơi!

Cây mai trước sân đêm qua vừa trở mình, nở rưng rức một màu vàng sum họp. Và chúng tôi tin rằng, chỉ có lòng bao dung mới có thể làm nên một mùa Xuân thực sự.

HẢI YẾN

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...