Xuân thứ tha

Ba trở về vào một ngày Đông ấm.

Khi đó, mùa gió chướng đã qua đi, không còn thổi xơ xác những tàu chuối ngoài vườn nữa. Cây mai khẳng khiu trước ngõ đã được hai đứa em tôi lặt lá, chìa ra những búp hoa nho nhỏ và lơ thơ vài lộc non nuột nà. Trong xóm lao xao tiếng rủ rê hẹn hò ngày Tết đi lễ, đi chơi, thoang thoảng hương trầm lẫn mùi hoa trái chín. Văng vẳng tiếng chuông nhà thờ đing đong đâu đó. Và trên bếp lửa than rực hồng, chị Hai tôi đang sên những sợi mứt dừa thơm va-ni ngào ngạt. Mẹ tôi, như thường lệ, đang cẩn thận gói một cây giò thủ bự “khổng lồ”, món mà nhà tôi không bao giờ thiếu mỗi dịp Xuân đến. Đã nhiều năm nay, dù mấy chị em tôi đều bảo mẹ, Tết nhất ăn uống chẳng bao nhiêu, giờ người ta bán đầy ở chợ, mẹ nhọc công làm gì cho cực. Vậy mà mẹ chỉ im lặng cười, tỉ mẩn ngồi cắt từng miếng thịt đầu heo, tai heo, bỏ thêm thật nhiều tiêu hột, nấm mèo, cuối cùng gói lại bằng lá chuối khô. Miếng giò thủ nhà tôi khi cắt ra dĩa trông không trắng mượt như được bày bán ngoài siêu thị, nhưng đậm đà và ngon tuyệt vời khi được chấm chung với chén nước mắm nguyên chất. Mỗi khi mấy chị em quây quần bên mâm cơm với mẹ, xuýt xoa trước các món ăn, lại thấy mắt mẹ rực lên niềm vui trìu mến đó, rồi lại rưng rưng buồn ngay đó. Thương mẹ thắt lòng mà chẳng biết làm sao, chị em chúng tôi chỉ còn biết cố gắng chăm ngoan, đỡ đần mẹ những tháng năm thủi thui đơn độc…

xuanthutha.jpg (190 KB)

Ba tôi về vào một ngày cuối năm trời không còn trở gió.

Ông đứng lặng nhìn lũ con nửa quen nửa lạ cũng đang nhìn mình bàng hoàng thinh lặng. Ông ngại ngần chìa tay về phía chúng tôi, bàn tay sau nhiều năm phiêu bạt vẫn mơ hồ là bàn tay trắng. Chúng tôi, nửa muốn nhào mình vào vòng tay thiếu thốn bấy lâu mà kêu một tiếng “ba” nghẹn ngào, nửa giận hờn tức tưởi đã ghìm chân mỗi đứa lại. Mẹ không cười, cũng không khóc, mẹ lặng lẽ như đã bao năm luôn vậy. Mẹ vẫn đều tay siết lại sợi dây gói bánh, vẫn tỉ mỉ cắt hoa huệ chưng lên bàn thờ, vẫn chu đáo dọn dẹp sửa soạn mâm cơm chiều, như thể việc ba tôi trở về chẳng mảy may làm mẹ xao lòng.

Bữa cơm ngày cuối năm trôi qua đông đủ mà nghèn nghẹn im ắng, như thể đã lâu lắm rồi, đã từng có những bữa ăn như thế này, có ba, có mẹ, đong đầy những niềm vui gia đình. Chứ không phải chỉ có mẹ con chúng tôi buồn bã bên nhau, nhìn một mùa Xuân nữa lại về mà cảnh nhà vắng vẻ, người đi xa chẳng biết đến khi nào. Dường như chỉ cần ai đó nói lên một câu gì, là nỗi tủi thân chất chứa bấy lâu sẽ không thể nào chối bỏ. Ba tôi run run gắp miếng giò thủ, lặng nhìn mẹ rồi bỗng rơi nước mắt. Và chúng tôi chợt hiểu ra, giữa bao nhiêu thức ngon lành khác, tại sao năm nào Tết đến, mẹ vẫn luôn chuẩn bị món ăn đó…

Mẹ ngó xa xăm, nhẹ tênh nói “tùy các con”. Chị em tôi quay qua nhau, rồi lại bần thần nhìn người đàn ông đang sửa soạn tiếp tục những chuyến xa gần lang bạt của mình, sau khi thấm thía rằng, sự im lặng của chúng tôi còn nặng nề hơn bao lời trách cứ. Ông đã không dám cầu xin từ mẹ, từ lũ con một điều gì. Mọi lời nói lúc này dường như chẳng còn mấy ý nghĩa. Và chúng tôi, giằng xé giữa yêu thương và oán giận, giữa hờn trách và thứ tha, giữa bao nhiêu đau khổ cũ và hạnh phúc đau đáu vừa trở về… Một năm mới lại đến, thương lắm tuổi xuân mẹ một mình đi qua gần hết, mẹ ơi!

Cây mai trước sân đêm qua vừa trở mình, nở rưng rức một màu vàng sum họp. Và chúng tôi tin rằng, chỉ có lòng bao dung mới có thể làm nên một mùa Xuân thực sự.

HẢI YẾN

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.