Cho những giấc mơ bay cao

Cái nắng cái gió, những bản cồng chiêng trầm hùng mang đậm bản chất Tây Nguyên, làm nên nét riêng của rừng núi. Từ trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột cũ, chạy dọc theo con đường Phan Chu Trinh rợp bóng cây xanh, đến ngã tư Trần Nhật Duật, số nhà 99, bạn sẽ thấy Nhà Nội trú Sắc tộc Têrêsa thuộc dòng Nữ Vương Hòa Bình. Hơn 20 năm, nơi này đã chắp cánh cho bao thế hệ trẻ từ nghèo khó vươn tới ước mơ.

Bước qua cánh cổng, men theo hàng chè xanh, đi vào sâu một chút, sẽ bất ngờ vì những ngôi nhà sàn san sát dưới những bóng cây hiện ra trước mắt, như những bản làng thu nhỏ. Các chàng trai, cô gái đồng bào đang dệt thổ cẩm với đôi tay khéo léo, khắc trái bầu, làm túi vải tinh xảo… Ở một góc sân, các cầu thủ nhí chơi đá bóng, tiếng la hét, tiếng chân chạy rầm rầm. Các em ở đây đến từ các buôn làng xa xôi, có người ở tận Cao Bằng, Lạng Sơn... Dù đa sắc tộc, vẫn hòa hợp, cùng mơ về tương lai tươi sáng, dưới sự đồng hành của các sơ.

vannghe.JPG (220 KB)

Lưu xá hiện có khoảng 250 em từ cấp I đến cấp III, sinh viên. Ngoài học văn hóa, các em còn học nghệ thuật, làm vườn, trồng rau, chăm cây. Và để gìn giữ bản sắc dân tộc, cũng học thêm những nhạc cụ dân tộc như Đàn T’rưng, đàn đá… những dụng cụ âm nhạc đậm chất núi rừng, từng được mời đi biểu diễn ở nhà văn hóa, trong các dịp lễ hội Tây Nguyên, có khi đi trình diễn ở Sài Gòn hay Đà Nẵng… Nếu có dịp đến đây vào giờ lễ, bạn sẽ thấy những chàng trai cô gái trong trang phục truyền thống tham dự  thánh lễ thật sốt sắng, tự tập hát, đánh đàn, làm ca trưởng, đọc sách, dọn lễ…

Dạo một vòng sân bóng rổ, tôi thấy bóng dáng người nữ tu Nữ Vương Hòa Bình đang hòa nhịp cùng bọn trẻ. Có chị ngồi kể chuyện, có chị cùng dọn dẹp. Sơ Đoan Trang, chị phụ trách cộng đoàn lưu trú tâm sự: “Nhiều gia đình lo cho một hai đứa con đã mệt, ở đây hơn 200 em, các vùng miền, độ tuổi, đủ loại tính tình… Nên đòi hỏi tình yêu thương, sự kiên nhẫn rất nhiều”. Ở nhà lưu trú, học sinh chỉ đóng tiền học trên trường phổ thông, những em nào khó khăn, hội dòng sẽ giúp.  Duy trì lưu xá là bài toán khó, nhưng việc gần gũi, chăm sóc những đứa trẻ người đồng bào là cả một nghệ thuật.

Sau những khó nhọc, có lẽ niềm vui của các nữ tu là nhìn thấy các em thành công, bước vào đời với sự tự tin vì kiến thức và kỹ năng được rèn luyện. Trong số những đứa con của nhà lưu trú, có người giờ đã là tu sĩ, là giáo viên, nhân viên văn phòng… cuộc sống ổn định, trở thành men muối giữa lòng đời, làm chứng nhân yêu thương. 

Văn Tâm Mỹ, Buôn Ma Thuột

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?