Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa. Ông không đứng trên cung thánh để xướng kinh, chẳng mấy khi xuất hiện trong những tấm ảnh lưu niệm ngày lễ lớn, mà chỉ lặng lẽ ngồi bên cây đàn cũ nơi góc ca đoàn. Thế nhưng, chính con người khiêm nhường ấy lại là người nâng đỡ cả bầu khí phụng vụ bằng những thanh âm du dương, trầm bổng.
Dù là sớm Chúa nhật hay những dịp lễ trọng, từ niềm vui ngày cưới đến nỗi buồn tiễn đưa, người ta đều thấy bóng dáng thân thuộc ấy. Cây đàn organ đã vương màu thời gian, những phím đàn ngả vàng theo năm tháng. Ít ai để ý rằng, trong khi cộng đoàn thành kính hướng về bàn thờ, khi ca đoàn dâng cao lời ca bằng cả tâm hồn, thì phía sau tất cả là đôi bàn tay gầy guộc đang miệt mài giữ nhịp. Có lúc ca viên lỡ nhịp, ông khẽ khàng uốn nắn. Có khi bài thánh ca lên quá cao, đôi tay ấy đã tinh tế hạ tông để tiếng hát được tròn đầy. Mọi sự điều tiết đều diễn ra trong thinh lặng, tự nhiên đến mức nếu không có sự hiện diện của ông, thánh lễ hẳn sẽ trở nên chông chênh, trống trải.

Thời gian trôi đi, họ đạo đã nhiều lần thay ca trưởng, đổi ca viên, thậm chí nâng cấp cả dàn âm thanh hiện đại. Vậy mà người “nghệ sĩ” ấy vẫn thủy chung ở đó. Mẹ tôi bảo, ông gắn bó với gác đàn này đã ngót nghét ba mươi năm. Qua bao đời cha sở, bao thế hệ nữ tu về phục vụ, ai nấy đều dành cho người đánh đàn này sự trân trọng đặc biệt. Có người bảo: “Ông đánh đàn quen tay rồi, thay làm gì!”. Với đám trẻ chúng tôi, sự hiện diện ấy gắn liền với ký ức tuổi thơ - từ những buổi tập hát văn nghệ đến những lần lười biếng, trễ nải của tuổi mới lớn, ông vẫn kiên trì. Chúng tôi chỉ biết thán phục: “Sao ông siêng năng đến vậy?”.
Có một điều khá mến, ông không có gia đình riêng, mà có tới mấy chục người con đỡ đầu. Hồi nhỏ, tôi cứ thắc mắc sao nhiều người lại chọn ông làm cha thiêng liêng cho lũ trẻ, và rồi cũng ngầm hiểu lý do đằng sau đó… Ngày Tết, nhiều người con thiêng liêng tới nhà người cha, đông như thể một gia đình mấy thế hệ tụ họp.
Khi họ đạo tổ chức lễ bổn mạng hay dịp nào đó long trọng, ca đoàn được khen ngợi, nhiều người được cảm ơn, riêng người đệm đàn thì lặng lẽ thu dọn bản nhạc, đóng nắp đàn rồi ra về như thường lệ. Tên ông chẳng bao giờ vang lên trên micro, nhưng tôi tin rằng, Thiên Chúa đã gọi tên ông rất khẽ trong sâu thẳm của sự thinh lặng. Để dựng xây họ đạo quê tôi, có những người đã âm thầm đóng góp, như ông, và bao người khác nữa, đi qua trăm năm…
Hải Âu, Cần Thơ
Bình luận