Lặng thầm hiến dâng…

Khi bình minh vừa chạm đến mái ngói đỏ của ngôi thánh đường, tiếng chuông nhà thờ vang lên trong buổi sớm tinh mơ. Ở nơi góc sân tĩnh lặng ấy, bóng áo dòng trắng đã khẽ đi qua. Không ai để ý, nhưng từng bước chân đang khởi đầu cho một ngày mới của những con người chọn đời hiến dâng trong thinh lặng, đó là các nữ tu. Tôi thấy các sơ đang quét dọn những cành cây rụng xuống do cơn giông lốc đêm qua. Một chiếc túi nilông, vỏ bánh kẹo của bọn trẻ con ăn xong còn để lại… Các chị nhặt, cẩn thận bỏ vào sọt rác.

Các nữ tu rất thầm lặng. Họ chẳng xuất hiện trên sân khấu lớn, chẳng được biết đến như những người làm nên kỳ tích, nhưng mỗi ngày âm thầm dệt nên những điều kỳ diệu bằng chính đôi tay nhỏ bé. Với những xứ đạo quê như ở nơi tôi sinh ra, các sơ đã mở cửa nhà thờ từ khi trời còn mờ sương, rồi chuẩn bị bàn thờ, lau từng chiếc ghế, châm ngọn nến, xếp từng bó hoa. Mọi thứ được sắp đặt chỉn chu, để khi giáo dân bước vào, khung cảnh đã tràn đầy bình an. Không ai thấy họ dọn dẹp sau thánh lễ, rửa từng chén thánh, gấp lại tấm khăn bàn thờ hay nhặt những cánh hoa rơi dưới chân tượng Đức Mẹ. Nhưng chính những việc nhỏ bé đó là bài ca phục vụ dâng lên Chúa. Trong sự giản dị và im lặng, họ sống trọn đời mình với tình yêu khiêm nhường, yêu thương và phục vụ mà không cần ai biết đến. Có những nữ tu chăm sóc trẻ mồ côi, có người lo cho người già yếu sống cô đơn trong các nhà dưỡng lão, có người đứng lớp dạy học trò nghèo. Niềm vui của các chị là khi cuộc sống các em được vui vẻ, thoải mái. Cũng có những nữ tu dấn thân chăm lo cho người sắc tộc ở miền cao. Mỗi ngày phải di chuyển hàng chục cây số để giúp các buôn làng nghèo… Nỗi ưu tư của các gia đình thiếu thốn, đói khổ trở thành nỗi lo của chính các sơ…

Cuộc đời họ tựa như đóa hoa nhỏ trong vườn của Thiên Chúa, nở ra không vì ánh nhìn của con người, mà chỉ vì muốn làm đẹp lòng Đấng Tạo Hóa. Các chị, có lẽ cũng chẳng cần được tán dương công trạng, cũng không mong đền đáp, bởi phần thưởng của họ nằm ở niềm vui hiến dâng. Dù thời gian có trôi, mái tóc có bạc đi, những bàn tay ấy vẫn bền bỉ trong phục vụ, như ngọn đèn cháy mãi trong nhà Chúa.

 

Phú Mỹ, TPHCM

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?