Lên Tây Bắc đón Tết với người H'Mông

Gió lạnh tràn về, mùa đông tràn ngập các bản làng. Khắp các sườn đồi, hoa mận nở trắng muốt; trên những nhành đào, sương nặng trĩu xuống từng hạt, lớm chớm lá non và chồi hoa đơm nảy…, đó cũng là lúc báo hiệu một cái Tết của người H’Mông đã gần kề.

Người H’Mông vốn quen với nhịp sống yên bình trên núi, bản làng mà họ cư trú thường nằm ở độ cao từ 800 đến 1.500m so với mực nước biển, cheo leo trên các vách đá hoặc ẩn mình trong màn sương mù dày đặc, trắng xóa dưới thung lũng. Xuân về mang theo những đợt mưa phùn, vương trên cỏ cây, hoa lá khiến mặt đường vào bản lầy lội, trơn trượt, khó đi hơn. Những năm gần đây, dù ô tô đã có thể len lỏi vào nhưng đó vẫn là một hành trình gian nan, vất vả, “đầu đội mây, chân lún… lầy”.

Có lẽ, do tập quán định cư không tập trung nên người H’Mông mỗi vùng có thời gian ăn Tết khác nhau, nhưng đa số diễn ra vào tháng Chạp Âm lịch. Họ không đón Giao thừa nhưng quan niệm lấy tiếng gà gáy đầu tiên của buổi sáng ngày được chọn là Tết làm mốc đánh dấu bắt đầu năm mới. Chúng tôi đã có dịp được tận hưởng một cái Tết của đồng bào đúng nghĩa khi tình cờ lên thăm vùng Phù Yên, tỉnh Sơn La sau Giáng Sinh 2016, nơi có trên 1.000 tín hữu Công giáo sinh sống trong nhiều bản làng khác nhau. Họ đều là những người di cư từ Yên Bái sang tìm đất trồng trọt cách đây đã 40, 50 năm.

Khác với nhiều nơi, bà con H’Mông ở Phù Yên chọn Tết Dương Lịch làm Tết lớn nhất trong năm. Đó là dịp dân bản nghỉ làm, vui chơi tận hưởng thành quả lao động sau vụ mùa vất vả vừa thu hoạch. Người già đi thăm họ hàng, bè bạn; nam thanh nữ tú thì hò hẹn múa hát, nếu chưa vợ chưa chồng sẽ là lúc tìm cho mình ý trung nhân để có đôi có bạn, như con chim làm tổ ngoài rặng núi luôn có cặp tỉ tê, làm lụng... Tết cũng là dịp mọi người được ăn ngon, mặc đẹp, những thứ mà ngày thường dường như là điều xa xỉ. Cũng như dưới miền xuôi, bà con sắc tộc miền cao ăn Tết từ ngày 30 đến ngày mùng 3. Gia đình khá giả hơn có thể vui Tết thêm nhiều ngày sau đó. Có một điều đáng lưu ý là người H’Mông rất coi trọng phần lễ trong ngày Tết. Họ dán giấy lên các công cụ lao động như dao, cuốc, xẻng… rồi đưa lên bàn thờ để “tạ” và cho chúng được “nghỉ ngơi”, cúng xin năm mới được mùa, cúng xin trời đất cho con sâu bỏ chạy khỏi lúa, cho con chuột đừng phá nương...

Người H'Mông là nhóm dân tộc có địa bàn cư trú đông nhất tại Trung Quốc và các nước lân cận thuộc tiểu vung Đông Nam Á là Lào, Việt Nam, Thái Lan, Myanmar. Tại Việt Nam, hầu hết họ sống ở các tỉnh miền núi phía Bắc, trong đó tập trung chủ yếu ở các tỉnh Đông và Tây Bắc như Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Sơn La... Do tập quán du mục nên một số người H'Mông trong những năm 1980, 1990 đã di cư vào Tây Nguyênm sống rải rác ở một số nơi thuộc Gia Lai, Kon Tum, Người H'Mông có dân sô trên 1 triệu người, đứng hàng thứ 6 trong danh sác các dân tộc ở Việt Nam tính theo số dân. Cư trú đông nhất tại Hà GIang (trên 230.000 người). Tại Sơn La, số người H'Mông là trên 150.000, chiếm 14,6% dân số toàn tỉnh và 14,7% tổng số người H'Mông tại Việt Nam

Trong mâm cỗ ngày Tết cũng có nhiều chuyện đáng bàn. Thứ đầu tiên phải kể đến là bánh dày, một món ăn “bất di bất dịch”. Giống người Kinh có bánh chưng, bánh tét tượng trưng cho trời đất, thì người H’Mông coi bánh dày là biểu tượng của mặt trăng, mặt trời, hiện thân cho sự sinh sôi nảy nở, ngọn nguồn cho sự tồn tại của vạn vật. Bánh dày thường chế biến bằng gạo nương thơm lừng, lựa chọn cẩn thận, đem nấu chín rồi đổ ra cối gỗ và giã ngay khi còn nóng. Thường thanh niên khỏe mạnh đảm nhận việc giã gạo, để phụ nữ nặn thành những chiếc bánh trắng muốt, dẻo quánh. Bánh dùng để ăn dần nhưng cũng là phần quà gia chủ dành tặng khi có bạn quý đến thăm chúc Tết. Bánh dày của người H'Mông để được rất lâu, khi ăn cắt nhỏ rồi chiên hoặc nướng trên bếp than hồng. Miếng bánh nở tung, thơm lừng, kích thích vị giác cả những người vốn khó tính nhất. Thứ đến là thịt, mâm cỗ gần như chỉ toàn thịt : thịt gà, thịt lợn, sang hơn nữa thì thịt dê. Thịt thường do gia đình tự nuôi lấy, ai không nuôi cũng tranh thủ đi xuống đồng bằng mua ít ký gọi là… Sau vài ngày chán chê thịt thà thì rau sẽ xuất hiện trong bữa cơm, thường là rau cải Mèo, loại rau vụ đông vãi quanh nhà, tự nảy mầm, tự mọc. Sở dĩ bà con vùng này ăn rau sau vì tin rằng nếu ăn rau trong ngày Tết thì cả năm sẽ khó khăn, thiếu thốn... Cuối cùng, sẽ là thiếu sót khi kể về mâm cỗ người rẻo cao mà không nói tới loại rượu được lên men từ bắp hay hạt lúa trồng trên nương cao. Người H’Mông uống rượu khá nhiều, có lẽ để chống lại cái lạnh những ngày đông giá rét. Chén rượu rót ra, mời nhiệt tình nhưng không bắt ép người uống. Do đó, tiếng nói cười cứ vậy vang lên không ngớt.

Ngoài ăn, còn một “món” không thể thiếu trong dịp Tết của họ là các trò vui chơi truyền thống như tu lu (đánh cù), ném pao, đẩy gậy… hay thưởng thức điệu múa khèn độc đáo. Thổi khèn là một trong những cách để các chàng trai thu hút ánh mắt của cô gái mà mình thích. Tiếng khèn H'Mông ma mị, điệu thổi khèn của những chàng trai H’Mông thiết tha, gọi mời… Tết còn là dịp để mọi người, nhất là phụ nữ và trẻ em xúng xính váy áo đi chơi. Những bộ đồ được họ tự may lấy từ nhiều tháng trước. Dưới tán mận, tán mơ đang trổ hoa trắng muốt, bạt ngàn trời biếc non xanh, những chiếc váy áo vốn sặc sỡ sắc màu, với họa tiết xinh xắn nay càng trở nên nổi bật bởi tiếng đồng bạc, đồng xu kim loại đính kèm trên đó kêu leng keng, vang vọng. Nổi bật như hoa của đất trời bung nở đón Xuân.

Trời về chiều, sương mù bồng bềnh sà xuống những nếp nhà, mọi người cùng nhau quây quần lại bên đống lửa lớn. Cái lạnh của núi rừng về đêm ngấm vào da thịt nhưng dường như không ngăn được bà con tiếp tục cuộc vui. Họ ngồi sát lại bên nhau, lắng nghe tiếng khèn, điệu hát, những cái nắm tay thật chặt như để chúc nhau bước sang một năm mới nhiều niềm vui và cùng đong đầy hạnh phúc! Lữ khách Sài Gòn lên bản cũng túy lúy say : say vì thú vị, say vì quá vui, nhất là say vì rượu bắp trồng nương hòa quyện với tiếng khèn mộng ảo len lỏi vào người, nồng ấm. Tết miền cao !

Bên cạnh Tết Dương lịch, người H’Mông cũng đón Tết Âm lịch, nhưng không lớn và cũng chẳng sôi động bằng. Nhà nào đủ khả năng thì làm mâm cỗ lớn rồi mời anh em, xóm giềng; nhỏ thì cả gia đình cùng quây quần bên mâm cơm chung. Nhiều anh em tín hữu Công giáo sẽ chọn sáng mùng Một tìm về các nhà thờ để tham dự thánh lễ cầu bình an cho gia đình ngày đầu năm. Ngoài ra, trong truyền thống của bà con H’Mông còn có Tết lúa mới. Sau mỗi vụ lúa, vụ ngô thu hoạch xong (thường rơi vào tháng 9, tháng 10 Âm lịch), họ làm mâm cơm thịt để mời ông bà và cúng thần rừng, thần núi.

PHÚ THỊNH

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.