Những đêm tập văn nghệ Giáng Sinh sống hoài trong ký ức

Mỗi lần đến mùa Vọng, khi gió lạnh lùa qua hiên nhà khiến người co ro lại, tôi lại thấy trong lòng mình bừng lên một nỗi nhớ rất đỗi quen thuộc, cảm giác của những ngày tập văn nghệ chuẩn bị lễ Giáng Sinh hồi nhỏ sống dậy. Những buổi tối ồn ào tiếng cười, tiếng hát, tiếng gọi nhau í ới của bạn bè, chúng tôi - thiếu nhi trong xóm đạo - không thể nào quên.

giangsinh.jpg (148 KB)

Sân nhà thờ ngày ấy chẳng có gì nhiều: vài bộ loa cũ kỹ, những sợi dây đèn chớp nháy tạm bợ và một khoảng sân lát gạch đã sứt mẻ. Nhà thờ nghèo là chốn quy tụ sum họp của bao nhiêu đứa trẻ nhà quê sau một ngày đi học. Tối, chúng tôi rủ nhau tập hoạt cảnh. Nhớ nhất là những bài hát Giáng Sinh với mấy câu quen thuộc: “Trong hang Bê-lem, ánh sáng tỏa lan tưng bừng…” hay giai điệu nhẹ nhàng của khúc ca “Mùa đông năm ấy sao sáng soi cuối trời…”. Mỗi lần nhạc nổi lên, gương mặt đứa nào cũng sáng rỡ. Cả bầu trời đêm như cũng lắng nghe, bao muộn phiền của người lớn tan biến sau tiếng hát trong veo của trẻ thơ. Còn những động tác múa thì… luôn là cuộc chiến giữa sự cố gắng và sự vụng về! Có đứa xoay người quá đà suýt ngã, đứa khác cứ vung tay sai tiết tấu rồi tự cười đến đỏ mặt. Nhưng chính sự vụng về ấy lại tạo nên nét đáng yêu, một trận cười giòn cho chúng tôi và là kỷ niệm để sau hàng chục năm vẫn nhớ.

Chưa hết, làm sao quên được những lần tập kịch hoành tráng một cách hồn nhiên. Vai thánh Giuse luôn quên lời thoại; vai Đức Mẹ đang tập trung lại bị chọc cười... Đêm tổng duyệt bao giờ cũng dài hơn thường lệ. Gió lạnh hơn và những câu nhắc nhở của các anh chị huynh trưởng cũng tha thiết hơn: “Cố lên! Ngày mai lễ rồi!”. Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh dì Út, một nữ tu vừa khấn tạm được nhà dòng cử về giúp xứ trong mùa lễ, đứng một góc sân khấu nhắc bài, phòng nhóm múa quên cử điệu… Chúng tôi đứng xếp hàng đợi đến lượt mình lên diễn, tay lạnh buốt, vừa hồi hộp vừa vui mừng. Đó là cảm giác mà đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể tìm thấy ở đâu khác. Lúc chuẩn bị lên sân khấu chính thức, có bà con trong và ngoài đạo kéo tới xem đông đúc, dù tập dợt kỹ càng, vậy mà đứa nào cũng run. Để đến khi múa hát xong phần của mình, tâm trạng nhẹ nhõm đến lạ…

Giờ đây mỗi khi nhìn lại, lòng tôi lại ấm lên bởi những kỷ niệm giản dị mà diệu kỳ ấy. Vì hóa ra, những buổi tập văn nghệ ngập tiếng cười năm xưa không chỉ chuẩn bị cho một đêm lễ, mà còn khắc sâu vào ký ức tôi hương sắc của một mùa Giáng Sinh thật thuần khiết, nơi những tâm hồn trẻ thơ đã cháy sáng hết mình. 

Hoài Phong, Cần Thơ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?