Gần 90 năm kể từ ngày thành lập, trại phong Qui Hòa - Qui Nhơn luôn có bóng dáng của các nữ tu Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ. Các chị hiện diện để đồng hành, chăm sóc và sẻ chia nỗi đau với những con người mang trên mình căn bệnh phong quái ác.
Đến Trung Bình Khmer, khách thập phương khó thể quên những bà con sắc tộc với làn da đen xạm đặc trưng, đời sống đạo phong phú và nét văn hóa Khmer được nâng niu, bảo tồn.
“Mai Anh”, một trong những tên họ lạ, hiếm có ở Việt Nam, nhưng là họ được ghi rõ ràng trên giấy khai sinh của hơn hai mươi em nhỏ tại Cô nhi viện (CNV) Mằng Lăng. Đó cũng chính là gởi gắm của các nữ tu về mối dây liên kết “máu mủ” của các cô nhi.
Mằng Lăng là quê hương của Chân phước Anrê Phú Yên, chứng nhân tử đạo đầu tiên của Giáo hội Việt Nam. Nhà thờ Mằng Lăng cũng là ngôi nhà thờ cổ nhất của giáo phận Qui Nhơn.
Trong căn nhà nhỏ, không tu phục, cũng chẳng mang chức thánh, các tu sĩ dòng Tiểu Đệ Chúa Giêsu (mọi người quen gọi là dòng Tiểu Đệ) sống giản dị, gắn bó với nhau như một gia đình trong khu dân cư đông đúc
Căn phòng khoảng 80m2 vang lên những âm thanh lách cách, ro ro phát ra từ gần hai chục chiếc máy may đủ kiểu dáng, nhãn hiệu. Cũng chừng ấy mái đầu chăm chú lần theo từng mũi kim, đường chỉ và nét kẻ phấn màu.
Giữa những khúc quanh mù sương của đoạn đường ở đèo Bảo Lộc, có một điểm dừng chân mà hầu như người lữ hành nào từng qua đây cũng biết đến: tượng đài Đức Mẹ An Bình, thuộc giáo phận Đà Lạt.
Trong những ngày cận Tết Nguyên đán, khi nhiều gia đình chuẩn bị cho hành trình đoàn tụ, thì tại bệnh viện Chợ Rẫy, mùa Xuân lại được nhen nhóm bằng những cử chỉ sẻ chia âm thầm.
Sau mỗi thánh lễ, khi cộng đoàn ra về trong bình an, vẫn luôn có những người lặng lẽ ở lại thu vén những bản nhạc, xếp gọn những hàng ghế ca đoàn. Họ là các ca trưởng, ca viên, bền bỉ dệt đức tin thành lời ca, biến mỗi giờ lễ thành một khúc hoan ca trọn vẹn bằng chính sự hy sinh thầm lặng của cuộc đời mình.
Dọc theo con đường Phạm Thế Hiển sầm uất, ngôi thánh đường Bình Thuận với ngọn tháp chuông vươn cao, như minh chứng cho đời sống người giáo dân nơi đây ngày càng năng động, được bồi đắp từ một hành trình hơn bảy mươi năm hiện diện.