Căn nhà nhỏ nằm trong một con xóm ở phường 7, TP. Trà Vinh của bà Dương Ngọc Lệ - mọi người gọi thân mật là Tư Lệ - hơn chục năm qua là nơi người bệnh nghèo trong xóm hay các khu lân cận lui tới thường xuyên. Ban đầu, họ đến tìm bà lấy thuốc với giá rẻ, sau này gắn bó nhiều hơn vì tình người qua những lần gặp gỡ tại “phòng khám từ thiện”.
Trong nếp nghĩ của nhiều người, các vị trùm chánh, trùm phó nơi giáo xứ là người đầy quyền uy, có thể “hét ra lửa”. Nghe tới “trùm”, thường ai cũng dè dặt, lo ngại, nhưng có cơ hội tiếp xúc với vài trùm tại giáo phận TP.HCM
Nói đến Tòa Giám mục (TGM), nhiều người nghĩ ngay đến một nơi tôn nghiêm, kín cổng cao tường chỉ có các Đức cha và một số ít linh mục, tu sĩ sinh sống và làm việc.
Mấy ngày này, đi đâu cũng thấy người người, nhà nhà nô nức chuẩn bị đón tết. Mấy bữa tôi lên Đà Lạt cũng vậy, trong làn gió se lạnh đã nghe thoang thoảng đâu đó mùi bánh chưng nóng hổi trên bếp củi cháy bập bùng
Ở khu người Hoa Q.5- Chợ Lớn những ngày cuối năm, nhiều con phố lớn nhỏ đã rộn rã bởi hình ảnh những đoàn lân- sư -rồng thi nhau tập luyện hay biểu diễn tài khéo chuẩn bị cho một mùa Xuân mới
Gần ba tháng trở lại đây, dòng xe ngược xuôi trên quốc lộ 6 lên vùng Tây Bắc, mỗi khi đi ngang qua một quả đồi thuộc phường Đồng Tiến, thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình, cách Hà Nội hơn 70km, ắt hẳn ai nấy đều phải dõi mắt ngước nhìn
Hội Dòng Mến Thánh Giá (MTG) Thủ Thiêm là Hội dòng MTG đầu tiên của giáo phận Sài Gòn và là Hội dòng MTG thứ hai của giáo tỉnh miền Nam (sau MTG Cái Nhum thành lập năm 1800).
Giữa những khúc quanh mù sương của đoạn đường ở đèo Bảo Lộc, có một điểm dừng chân mà hầu như người lữ hành nào từng qua đây cũng biết đến: tượng đài Đức Mẹ An Bình, thuộc giáo phận Đà Lạt.
Trong những ngày cận Tết Nguyên đán, khi nhiều gia đình chuẩn bị cho hành trình đoàn tụ, thì tại bệnh viện Chợ Rẫy, mùa Xuân lại được nhen nhóm bằng những cử chỉ sẻ chia âm thầm.
Sau mỗi thánh lễ, khi cộng đoàn ra về trong bình an, vẫn luôn có những người lặng lẽ ở lại thu vén những bản nhạc, xếp gọn những hàng ghế ca đoàn. Họ là các ca trưởng, ca viên, bền bỉ dệt đức tin thành lời ca, biến mỗi giờ lễ thành một khúc hoan ca trọn vẹn bằng chính sự hy sinh thầm lặng của cuộc đời mình.
Dọc theo con đường Phạm Thế Hiển sầm uất, ngôi thánh đường Bình Thuận với ngọn tháp chuông vươn cao, như minh chứng cho đời sống người giáo dân nơi đây ngày càng năng động, được bồi đắp từ một hành trình hơn bảy mươi năm hiện diện.