Talitha Kum nghe có vẻ lạ tai, nhưng Talitha Kum chính là câu Chúa Giêsu nói với con gái ông Zairo khi Người làm phép lạ hồi sinh bé, dịch ra có nghĩa là “Hỡi con, hãy trỗi dậy” (Mc 5,41)…
Nhà Trắng - tu viện dòng Thánh Phaolô trên đường Tôn Đức Thắng, bên dòng sông Sài Gòn thơ mộng, là khối kiến trúc đánh dấu tên tuổi của Nguyễn Trường Tộ, người được xem là một trong những kiến trúc sư đầu tiên của Việt Nam…
Trong các ngày từ 6.6 đến 10.6.2023, một đoàn giáo dân thuộc hạt Gia Kiệm, giáo phận Xuân Lộc đã hành hương Trung tâm Thánh Mẫu La Vang, kết hợp trao quà bác ái đến những hoàn cảnh khó khăn. Chuyến đi này có sự đồng hành của gia đình Hiệp sĩ Ðại Thánh giá GB Lê Ðức Thịnh và một số ân nhân cùng đóng góp, giúp đỡ người nghèo.
Cuộc đời Nguyễn Trường Tộ chỉ vỏn vẹn 41 năm (1830-1871). Hoạt động của ông cống hiến cho đất nước cũng chỉ gói gọn trong 10 năm, nếu tính từ thời điểm ông đi nước ngoài về (1861) đến lúc ông qua đời.
Vẽ tranh, quét dọn đường phố, thu gom và phân loại rác sinh hoạt, nhân rộng mảng xanh ở các tuyến hẻm là những việc đang được thực hiện ở địa bàn giáo xứ Chợ Ðũi (hạt Sài Gòn - Chợ Quán, TGP TPHCM), nhằm chung tay bảo vệ môi trường, làm đẹp không gian sống…
Những công việc giúp dân thiết thực, gần gũi nhất của ông Nguyễn Trường Tộ khởi đi từ vốn kiến thức học được từ phương Tây và tư duy khoa học được ông áp dụng vào thực tế cuộc sống.
Xứ Xã Ðoài - cái nôi của Công giáo ở dải đất Bắc miền Trung - nơi có kênh Sắt hiền lành âm thầm tưới tiêu cho cả vùng đồng bằng ven biển vốn khô cằn với đất pha lẫn cát giồng - ngoài là địa danh có Tòa Giám mục Vinh, thì cũng là miền từng lưu dấu chân của nhà chí sĩ Nguyễn Trường Tộ, một học giả uyên bác của Việt Nam giữa thế kỷ thứ XIX.
Những câu thơ Ðức cố Giám mục Giuse Vũ Duy Thống đã viết cho giáo xứ Hiệp Nghĩa và đài Ðức Mẹ trên ngọn núi đất nhân dịp 50 năm giáo xứ và đài Ðức Mẹ được xây dựng. Từ cột mốc kim khánh vào năm 2011, đến nay đài Ðức Mẹ Hiệp Nghĩa đã có 62 năm hiện diện.
Giữa những khúc quanh mù sương của đoạn đường ở đèo Bảo Lộc, có một điểm dừng chân mà hầu như người lữ hành nào từng qua đây cũng biết đến: tượng đài Đức Mẹ An Bình, thuộc giáo phận Đà Lạt.
Trong những ngày cận Tết Nguyên đán, khi nhiều gia đình chuẩn bị cho hành trình đoàn tụ, thì tại bệnh viện Chợ Rẫy, mùa Xuân lại được nhen nhóm bằng những cử chỉ sẻ chia âm thầm.
Sau mỗi thánh lễ, khi cộng đoàn ra về trong bình an, vẫn luôn có những người lặng lẽ ở lại thu vén những bản nhạc, xếp gọn những hàng ghế ca đoàn. Họ là các ca trưởng, ca viên, bền bỉ dệt đức tin thành lời ca, biến mỗi giờ lễ thành một khúc hoan ca trọn vẹn bằng chính sự hy sinh thầm lặng của cuộc đời mình.
Dọc theo con đường Phạm Thế Hiển sầm uất, ngôi thánh đường Bình Thuận với ngọn tháp chuông vươn cao, như minh chứng cho đời sống người giáo dân nơi đây ngày càng năng động, được bồi đắp từ một hành trình hơn bảy mươi năm hiện diện.