Sống yêu thương

Sáng sớm tiết đông chí, Hội An lạnh và mưa tầm tã. Tôi đến nhà thờ Hội An tham dự thánh lễ tiễn đưa linh hồn Phaolô Quang - con của anh chị bạn vừa đột ngột ra đi trong một tai nạn giao thông.

Cha chánh xứ giảng chuyện “cô dại, cô khôn” trong Kinh Thánh. Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể. Trong mười cô đó, có năm cô dại và năm cô khôn. Các cô dại mang đèn mà không mang dầu. Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo… Dụ ngôn khuyên mọi người hãy canh thức, hãy sẵn sàng vì chẳng ai biết ngày nào, giờ nào sự dữ đều có thể xảy đến mà chẳng hề báo trước.

Thật kỳ lạ, tôi không là tín hữu Công giáo, nhưng trong cuộc đời, tôi có nhiều dịp được nghe câu chuyện này. Lần đầu tiên nghe giảng là hồi tôi còn là sinh viên, đi lễ Chúa nhật với cô bạn gái ở nhà thờ Thái Hà, Hà Nội. Ngày ấy tôi hay đùa, rằng mình còn ngoan đạo (ở việc chăm đi lễ) hơn Nhung - một con chiên của Chúa. Câu chuyện 5 cô khờ dại, 5 cô khôn ngoan ấy, mỗi lần nghe trong một hoàn cảnh khác nhau nhưng đều nhắc nhớ tôi hãy luôn trong tình trạng tỉnh thức, sẵn sàng. Tới giờ chàng rể đến, chỉ 5 cô ấy được vào cửa tham dự lễ rước. 5 cô khờ dại mang đèn nhưng không mang dầu, đến lúc ấy mới vội vã đi mua dầu. Khi các cô tìm được dầu thì cánh cửa đã đóng rồi. Cha bảo, dầu ấy là gì? Là đời sống luôn sẵn sàng yêu thương, san sẻ, hòa bình, bác ái, là những giá trị mà Thiên Chúa muốn lan tỏa.

Chúng ta không biết mình sẽ ra đi vào lúc nào, ra đi vì lý do như thế nào. Bởi vậy, đừng vì kiếm tiền, vì phấn đấu danh lợi, vì khẳng định cái Tôi... đừng vì những điều phù phiếm mà quên đi những giá trị yêu thương trong cuộc sống này. Hãy yêu thương và tha thứ thật nhiều. Bởi vì, chúng ta không biết chúng ta sẽ đi đến điểm cuối của cuộc đời vào lúc nào.

Lúc ở nhà thờ dự lễ tang, tôi nhớ những đoạn trích trong cuốn sách “Ðiểm đến của cuộc đời” của tác giả Ðặng Hoàng Giang, đại loại: Khi bạn mất bố mẹ, họ gọi bạn là mồ côi cha mẹ, khi bạn mất vợ/chồng, họ gọi bạn là người “góa vợ”/ người “góa chồng”. Nhưng khi bạn mất con, không có từ nào diễn tả được điều đó. Nỗi đau mất con là nỗi đau quá lớn, không thể gọi tên. Khi bạn mất con, người ta không tìm thấy trong cuốn từ điển nào một từ để gọi tên sự việc đau lòng này.

Tôi nhớ cô Hà - một nhân vật trong cuốn sách “Ðiểm đến của cuộc đời”, là một người mẹ bị mất đứa con trai nhưng lại có thể vượt qua những nỗi đau, vượt qua những cơn sóng ký ức về đứa con yêu nhờ chị đã tỉnh thức, biết chấp nhận sự thật và hơn cả chị Hà đã tìm được cách để chia sẻ yêu thương nhiều hơn với các bệnh nhân ung thư, ngay trong lúc con chị đang gặp đau đớn vì bệnh tật giai đoạn cuối, cũng như lúc con chị đã ra đi. Yêu thương. Tha thứ. Trao tặng. Chia sẻ. Ðó là những điều khiến cho chúng ta thanh thản hơn, khi chính ta hoặc người thân của ta đi về điểm cuối của cuộc đời.

Khiếu Thị Hoài, Hội An

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?