Ấm nước của Bà

Ngày bé, tôi ở một tỉnh miền Bắc, cứ trời xâm xẩm tối là được bà nội tắm cho ngay giữa sân, trong chậu nước mà bà pha từ cái ấm đun sôi trên bếp rơm. Bây giờ, sống trong Nam, mỗi khi thời tiết thay đổi, phải tắm nước nóng, mắt tôi lại cay cay nhớ bà.

Năm tôi lên 5, gia đình chuyển vào Nam sinh sống, nhưng bà nội không vào mà ở lại cùng các bác tôi. Chỗ ở mới, bạn bè mới với biết bao trò vui, tôi thích thú đến nỗi quên mất là bà nội ở quê vẫn hoài trông ngóng anh em tôi. Tết năm nào bố cũng về quê, mang theo ảnh chụp của bọn trẻ chúng tôi cho bà xem, nhưng ngày ấy, tôi không quan tâm lắm đến chuyện này.

Tôi chỉ nhớ về bà khi bắt đầu bước vào cấp hai. Đây cũng là lứa tuổi tôi có sự hiểu biết, để ý đến người thân trong nhà một cách rõ rệt hơn. Tôi nhớ những trưa hè nắng ở quê, vừa ngủ dậy xong đã có ngay cốc nước chanh hay vốc nếp non cắn sẵn; nhớ cái bát sành hình rồng bà hay cho tôi ăn cơm; nhớ chiều chiều được bà tắm nước nóng, tay tôi luôn đập trong chậu bèm bẹp để nước bắn tung toé khắp người.

Khi nhà có điện thoại, thỉnh thoảng tôi cũng gọi về cho bà, nhưng được vài câu rồi lại chẳng biết nói gì nữa. Dù vậy, tôi vẫn nhận ra niềm vui trong giọng nói của bà lúc trò chuyện với đứa cháu gái bé bỏng.

Năm học lớp 10, tôi được bố đưa về quê chơi. Đó là lần đầu tiên tôi trở lại Hải Phòng, sau 11 năm. Mọi thứ thay đổi rất nhiều, ngôi nhà cũ của gia đình tôi ngày xưa, giờ đã có chủ mới. Bố đưa tôi sang nhà bác, tôi chực khóc lúc nhìn thấy bà ngồi ở một góc sân, tránh cái nóng thiêu đốt mùa hè. Bà già đi nhiều, đi lại chậm chạp hơn xưa, mắt cũng không còn nhìn rõ nữa. Bà khóc khi nhận ra bố tôi, và quay sang tôi cười móm mém: “A, cháu gái bà đã về”. Tôi ở lại một tuần, hai bà cháu cứ thủ thỉ suốt. Ngày lên đường trở vào Nam, lúc sắp khởi hành, tôi ôm chặt bà, rưng rưng nói: “Bà nhớ giữ gìn sức khoẻ, hè năm sau cháu lại về”. Bà xúc động bảo: “Cháu đi rồi nhanh về với bà nhé!”.

Nhưng không ngờ đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp bà. Điều kiện gia đình không cho phép tôi về Bắc như đã hẹn. Những lúc gọi điện về, tôi chỉ nghe tiếng bà khóc bên kia đầu dây. Bà cũng không còn nghe rõ những gì tôi nói nữa...

Lúc tôi viết những dòng này, bà nội đã mất được gần 3 năm. Ngày bà mất, cũng vì hoàn cảnh gia đình, chỉ có bố và anh tôi bay về. Lúc đầu tôi không khóc, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng khi xem lại cuốn video bố mang từ Bắc vào, nước mắt tôi đã rơi lã chã. Tôi ước giá như trước đây, mình có điều kiện để về thăm bà mỗi năm. Đời người ngắn ngủi, có ai sống mãi được đâu.

Trong vô số điều khiến tôi nhớ bà - dường như ấm nước nóng bên bếp lửa tí tách reo và hình ảnh được bà tắm cho trong tiếng cười khanh khách những ngày thơ ấu - đã trở thành một hoài niệm đặc biệt với tôi.

BÙI THỊ TRINH

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...