Ấm nước của Bà

Ngày bé, tôi ở một tỉnh miền Bắc, cứ trời xâm xẩm tối là được bà nội tắm cho ngay giữa sân, trong chậu nước mà bà pha từ cái ấm đun sôi trên bếp rơm. Bây giờ, sống trong Nam, mỗi khi thời tiết thay đổi, phải tắm nước nóng, mắt tôi lại cay cay nhớ bà.

Năm tôi lên 5, gia đình chuyển vào Nam sinh sống, nhưng bà nội không vào mà ở lại cùng các bác tôi. Chỗ ở mới, bạn bè mới với biết bao trò vui, tôi thích thú đến nỗi quên mất là bà nội ở quê vẫn hoài trông ngóng anh em tôi. Tết năm nào bố cũng về quê, mang theo ảnh chụp của bọn trẻ chúng tôi cho bà xem, nhưng ngày ấy, tôi không quan tâm lắm đến chuyện này.

Tôi chỉ nhớ về bà khi bắt đầu bước vào cấp hai. Đây cũng là lứa tuổi tôi có sự hiểu biết, để ý đến người thân trong nhà một cách rõ rệt hơn. Tôi nhớ những trưa hè nắng ở quê, vừa ngủ dậy xong đã có ngay cốc nước chanh hay vốc nếp non cắn sẵn; nhớ cái bát sành hình rồng bà hay cho tôi ăn cơm; nhớ chiều chiều được bà tắm nước nóng, tay tôi luôn đập trong chậu bèm bẹp để nước bắn tung toé khắp người.

Khi nhà có điện thoại, thỉnh thoảng tôi cũng gọi về cho bà, nhưng được vài câu rồi lại chẳng biết nói gì nữa. Dù vậy, tôi vẫn nhận ra niềm vui trong giọng nói của bà lúc trò chuyện với đứa cháu gái bé bỏng.

Năm học lớp 10, tôi được bố đưa về quê chơi. Đó là lần đầu tiên tôi trở lại Hải Phòng, sau 11 năm. Mọi thứ thay đổi rất nhiều, ngôi nhà cũ của gia đình tôi ngày xưa, giờ đã có chủ mới. Bố đưa tôi sang nhà bác, tôi chực khóc lúc nhìn thấy bà ngồi ở một góc sân, tránh cái nóng thiêu đốt mùa hè. Bà già đi nhiều, đi lại chậm chạp hơn xưa, mắt cũng không còn nhìn rõ nữa. Bà khóc khi nhận ra bố tôi, và quay sang tôi cười móm mém: “A, cháu gái bà đã về”. Tôi ở lại một tuần, hai bà cháu cứ thủ thỉ suốt. Ngày lên đường trở vào Nam, lúc sắp khởi hành, tôi ôm chặt bà, rưng rưng nói: “Bà nhớ giữ gìn sức khoẻ, hè năm sau cháu lại về”. Bà xúc động bảo: “Cháu đi rồi nhanh về với bà nhé!”.

Nhưng không ngờ đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp bà. Điều kiện gia đình không cho phép tôi về Bắc như đã hẹn. Những lúc gọi điện về, tôi chỉ nghe tiếng bà khóc bên kia đầu dây. Bà cũng không còn nghe rõ những gì tôi nói nữa...

Lúc tôi viết những dòng này, bà nội đã mất được gần 3 năm. Ngày bà mất, cũng vì hoàn cảnh gia đình, chỉ có bố và anh tôi bay về. Lúc đầu tôi không khóc, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng khi xem lại cuốn video bố mang từ Bắc vào, nước mắt tôi đã rơi lã chã. Tôi ước giá như trước đây, mình có điều kiện để về thăm bà mỗi năm. Đời người ngắn ngủi, có ai sống mãi được đâu.

Trong vô số điều khiến tôi nhớ bà - dường như ấm nước nóng bên bếp lửa tí tách reo và hình ảnh được bà tắm cho trong tiếng cười khanh khách những ngày thơ ấu - đã trở thành một hoài niệm đặc biệt với tôi.

BÙI THỊ TRINH

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...