“Ăn ký ức”

Người quê lên thành thị, sang tỉnh khác hoặc ra nước ngoài sinh sống, thường nhung nhớ những món ăn điạ phương nơi mình sinh ra và lớn lên. Có người đôi lúc công tác xa, trở lại quê nhà, vội tìm ngay món ăn, thức uống quen thuộc. Khi ẩm thực đã được nâng lên tầm văn hóa, thì không chỉ đơn thuần là chuyện nhớ thương mà còn là cả niềm tự hào về đặc sản của quê hương xứ sở.

Ông Trần Lâm, 57 tuổi - một Việt kiều sống hơn 30 năm tại New York - Mỹ, lần đầu về thăm lại TPHCM đã thốt lên: “Lúc này người ta còn bán bánh tráng kẹo mạch nha không? Hồi trước tôi rất ghiền món này nhưng gia đình nghèo quá, lâu lâu mới có tiền ăn thôi”. Theo lời ông kể, nhiều lúc vẫn tưởng tượng được cắn miếng bánh tráng mềm trên có phủ lớp mạch nha cùng một nhúm dừa sợi. Chao ôi, vị ngọt mạch nha, vị thơm của từng miếng bánh tráng mỏng manh tan trong miệng, hòa với những sợi dừa beo béo, lành lạnh… Và người Việt kiều này cam đoan đi khắp thế giới, ông không thấy món ăn vặt nào ngon như bánh tráng kẹo mạch nha ngày trước.

Hinh bai Nhung mon an que huong.jpg (760 KB)

Không ít người cũng đồng cảm với ông Lâm, nhớ về món ăn mình từng thích nhất ở tuổi thơ. Một cảm giác thật khó tả khi đã lớn và rời xa quê hương, hay lâu rồi không bắt gặp lại món ăn một thời. Nỗi niềm này cũng là của bà Nguyễn Thị Mỹ, 74 tuổi, hiện sống tại Sydney - Úc. Năm 1974, bà Mỹ nhận học bổng sang Úc du học. Sau hơn 50 năm học và làm việc xứ người, bà về thăm quê hương, rủ cô em đi ăn hột vịt lộn, món ăn bà mê nhất lúc còn trẻ mà khi qua Úc, không hề thấy. Được dịp ăn lại món này trong lúc đi chợ cùng em gái, bà Mỹ thấy vô cùng ngon miệng và thưởng thức mấy trứng liền lúc.

Người ta có thể bằng lòng với cuộc sống hiện tại nơi xứ người: việc tốt, lương cao, mức sống cao, điều kiện sống tốt, môi trường trong lành… Nhưng có một điều chắc chắn khi rời quê hương Việt Nam, nhiều người không bao giờ quên những món ăn, thức uống đã giúp họ lớn lên cùng bao ký ức đẹp. Ngay thế hệ sinh ra tại nước ngoài, một lần theo ba mẹ đến khu ẩm thực Việt, sẽ không bao giờ quên hương vị quê cha đất tổ mà thế hệ trước đã giới thiệu. Chị Diana Nguyen, 30 tuổi, một người Mỹ gốc Việt ngụ tại California, từ nhỏ vẫn thường được ba mẹ đưa đến khu chợ Phước Lộc Thọ ăn uống mỗi dịp lễ Tết. Nơi đây, người ta bán những món ăn truyền thống Việt Nam như các loại chè, bánh ít, bánh tét, bánh chuối nước dừa hay các món mặn như phở, chả giò, bánh xèo, bún bò cùng các món ăn vặt như chuối nấu, khoai lang luộc, khoai mì hấp nước dừa… Những người Việt ở Mỹ dù không biết nhau, vẫn cùng ngồi ăn uống và nhớ về ngày xưa, một thời tuổi thơ cùng lớn lên với những món ăn thức uống nơi quê nhà. Cảm xúc này đã lan sang thế hệ con cháu họ, những người sinh ra, lớn lên tại Mỹ như chị Diana Nguyen. Còn ông Vũ Tuấn, 65 tuổi, sống tại một tiểu bang khác lại cho biết, nhiều lần lái xe qua hàng chục cây số chỉ để ăn một tô phở Việt Nam, dù chỉ có khoảng 80% hương vị so với phở tại quê hương. Nhưng, “ăn cho đỡ thèm”, ông nói thế.

Tôi chỉ du lịch vài ngày tại nước ngoài, thời gian không nhiều để nhớ đau đáu một món ăn nào đó. Thế nhưng, mỗi sáng thức dậy ở một nơi thật xa Sài Gòn, mình cứ nhớ làm sao ly cà phê phin độc đáo hương vị Việt hòa cùng sữa đặc. Nhớ cả cái cách pha khi múc vài muỗng bột cà phê vào phin và từng giọt rơi chậm rãi trên lớp sữa đặc. Sau đó quậy lên, vị thơm đắng của cà phê hòa với hương thơm từ sữa… làm người uống tỉnh táo, sẵn sàng cho một ngày mới với tâm trạng vui vẻ, sảng khoái.

Khi việc ăn uống gắn với phong tục tập quán, lịch sử, đặc trưng vùng miền, quốc gia… thì cho ta khái niệm gọi là văn hóa ẩm thực. Và những thứ thuộc về cội nguồn, đến một lúc sẽ trở thành “di sản”. Những món ăn, thức uống quen thuộc, nhiều kỷ niệm… luôn khó quên trong tâm thức nhiều người, dù đi tận nơi đâu, sống chỗ nào.

NGUYỄN NGỌC HÀ

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...