"Dị ứng" với loài người

Sau khi giảng bài “Lặng lẽ Sa Pa”, cô giáo cho cả lớp viết một đoạn văn ngắn phát biểu cảm nghĩ của mình. Trong số các bài thu hoạch, một nữ sinh viết: “Nếu mai mốt có công việc giống như anh thanh niên trong câu chuyện, em chắc chắn sẽ cố gắng ứng tuyển. Ngay cả khi trên núi không có mạng Internet, em cũng không cô đơn vì đã có sách, có khu vườn, bầy gà và công việc. Khác với anh thanh niên, em không ‘thèm người’ mà bị dị ứng với loài người. Có lẽ thỉnh thoảng em sẽ vất vả khi gánh vác mọi chuyện, khi đối diện với mưa bão như anh thanh niên, nhưng đối với em thì sự gian khó ấy cũng thật thoải mái”.

Hinh bai Lan Hai 2458.jpg (80 KB)

Ban đầu, cô giáo cho rằng học sinh này đang ở thời kỳ nổi loạn nên nghĩ thế thôi. Về sau, tìm hiểu sâu hơn và trò chuyện với em ấy, cô nhận ra em đã luôn không thể hòa hợp với các bạn. Ở nhà, cha mẹ em rất bận nên em học cách sống một mình từ bé. Lúc còn nhỏ xíu, em từng muốn được chấp nhận và quý mến, từng hoạt bát thân thiện, mơ ước có nhiều bạn. Nhưng ngay ở độ tuổi non nớt thơ ngây, em đã va phải sự chế giễu, trêu chọc từ những đứa trẻ khác do em “lập dị”, thầy cô thì xao nhãng. Bàn tay tò mò muốn vươn ra thế giới của em bị gạt bỏ phũ phàng nhiều lần, cuối cùng em không muốn vươn tay ra nữa. Em dần tách mình khỏi đám đông, ít chia sẻ với người khác, im lặng tận hưởng sở thích riêng, thay vì bắt kịp trào lưu cho dễ kết bạn. Em thú thật với cô giáo rằng càng ngày em càng thấy giao tiếp thật mệt mỏi, em chẳng thể giả vờ thân thiện để được gia nhập nhóm bạn nào đó, hay cố tỏ ra thích những đề tài mình không quan tâm. Có những lúc em còn “dị ứng” với loài người, chỉ muốn rúc vào góc nhỏ yên tĩnh, đeo tai nghe nhạc hoặc chìm đắm trong một cuốn sách hay. Vì vậy, em mong mình có thể giống như chàng trai đo khí tượng trong “Lặng lẽ Sa Pa”, sống đơn độc nhưng an yên giữa thiên nhiên và sách vở, lâu lâu gặp gỡ mọi người cho đỡ quên cách nói chuyện là đủ rồi.

Trường hợp của nữ sinh này khiến cô giáo nhớ lại một đoạn trong tiểu thuyết “Rừng Na Uy” từng đọc hồi trẻ: “Tôi muốn nói cho mọi người biết rằng đó là một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời, nhưng xung quanh tôi chưa có ai đã từng đọc ‘Gatsby vĩ đại’ hoặc có ý muốn đọc nó”.

*

Trên mạng Internet, thỉnh thoảng ta bắt gặp mẩu trạng thái bằng tiếng Anh: Cái gì khiến cuộc đời khó sống như vậy? Chính là con người.

Thời buổi này, đa số nhân loại không còn phải nơm nớp lo sợ thiên tai, thú dữ như thời cổ đại; không cần vất vả sinh tồn như Robinson Crusoe trên đảo hoang. Tuy nhiên, để đối phó với thiên nhiên đầy biến động, con người ngày xưa phải học cách đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, giống như người Việt hình thành tình làng nghĩa xóm một phần nhờ truyền thống đắp đê trị thủy từ nhiều đời tổ tiên. Tiếc là sau khi thoát khỏi nỗi sợ thiên nhiên, xây dựng được nền văn minh tiên tiến, đa phần con người cũng dần quên đi tinh thần tương thân tương ái mà quay ra gây sự, làm khó nhau. Dường như xã hội càng phát triển, dân số càng gia tăng, thì sự cạnh tranh, ghen tị, bắt nạt càng “lên ngôi”. Nói văn vẻ hơn là sống cảnh thanh bình dư dật, người ta dễ quên đi lời thề tốt đẹp trong cơn bão giông.

Đa phần người mắc chứng “dị ứng” với loài người thường có tính cách nhạy cảm, thụ động, nhút nhát, cả nghĩ. Nhiều trường hợp là do tuổi thơ của họ đã quen bị lạnh nhạt, tẩy chay, ức hiếp nên nảy sinh tâm lý xa lánh người khác, ngại giao tiếp. Họ biết “bệnh” kém hòa đồng sẽ làm họ khó thành công trong một xã hội coi trọng người hướng ngoại, nhưng thà thế còn hơn là ở giữa đám đông mà vẫn cô đơn, vẫn phải đeo mặt nạ thay vì được thoải mái bộc lộ bản thân.

Cố diễn viên Robin Williams, người lồng tiếng cho nhân vật thần đèn trong phim hoạt hình “Aladdin” (1992) nói rằng: “Tôi từng nghĩ điều tồi tệ nhất trên đời là cô đơn. Hóa ra không phải. Điều tồi tệ nhất là phải ở cùng những người khiến mình thấy cô đơn”.

Ths-Bs Lan Hải

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...