Giáng Sinh trong căn phòng nhỏ

Giáng Sinh về, gió se lạnh len qua những tán lá ngoài hiên. Ở góc nhỏ của mái ấm dành cho người già, không khí lại chậm rãi và bình yên hơn những nơi khác. Tiếng máy hát phát bản thánh ca cũ, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch của các ngoại, cùng những đôi mắt đã mờ vì thời gian lặng lẽ nhìn ra khoảng sân đang lên đèn. Mùa Đông này có quá lạnh?

Gsinh.jpg (60 KB)

Tôi đến mái ấm dành cho người già vào một buổi chiều cận lễ. Không gian được trang trí thật đơn sơ: một cây thông nhỏ bằng nhựa, mấy dây đèn vàng yếu ớt, và tượng Chúa Hài Đồng đặt trong máng cỏ bằng rơm khô. Vậy mà ở nơi này, vẻ đẹp Giáng Sinh lại chạm đến lòng người một cách sâu thẳm. Bởi giữa những con người tóc bạc da mồi ấy, Giáng Sinh không có sự rộn ràng, chỉ đơn giản là những lời nguyện cầu ao ước, một cách đơn sơ thầm kín. Bà Liễu, đã ngoài tám mươi, ngồi bên cửa, tay cầm cuốn kinh đã sờn. Bà kể hồi còn trẻ, Giáng Sinh là ngày cả gia đình quây quần đông đủ, con cháu ríu rít bên mình. Khi “cơn gió rét lạ” bất chợt thổi ngang đời bà, gia đình tan tác. Giờ đây, điều bà mong chỉ là một bàn tay nắm lấy, một câu hỏi thăm của con cháu đã lâu chưa một lần gặp lại, vậy đã đủ ấm lòng. Ở mái ấm này, nhiều cụ già cũng chung những nỗi nhớ mong như thế. Có bà đã quên “thì hiện tại”, nhưng chuyện của “thì quá thứ” lại luôn ghi khắc đậm sâu, để rồi buồn, rồi vui với những điều đã cũ, những mơ ước vô chừng…

Tôi thấy các nữ tu cùng các cụ bày thêm cho khu nhà tươi mới: treo một chiếc thiệp, chỉnh lại tượng máng cỏ, thắp một cây nến. Có sơ nói mình đã ngồi nghe những câu chuyện tưởng chừng lặp lại hàng chục lần của các cụ già nơi này. Mỗi lời kể như một mảnh ghép của thời gian được kết dệt bằng nhiều cung bậc. Vẫn ánh mắt ấy. Vẫn giọng điệu ấy. Điều khiến các chị trăn trở là liệu có cách nào xoa dịu nỗi buồn? Rời mái ấm, lòng tôi vẫn còn ấm áp. Tôi nhớ mãi sự niềm nở của các cụ, niềm vui như ngày Tết. Tôi nghĩ mình làm không nhiều, bởi niềm vui kia nhất thời, rồi các cụ lại quay về cảm xúc cũ, nỗi nhớ xưa. Tôi lưu kỹ món quà của cụ Liễu tặng - một chiếc tràng hạt cỡ nhỏ - bà nói quý lắm nhưng muốn tặng để làm kỷ niệm. Và tôi hứa sẽ đến thăm bà cùng các cụ ở đây vào dịp gần nhất, có thể là mùa Xuân sắp tới đây…

Giáng Sinh là lễ của tình yêu. Và tình yêu trao ban có thể làm nên từ những điều nhỏ bé như thế.

Anh Nguyên

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...