Ngày xưa nhà nghèo nhưng toàn ăn “đặc sản”

Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Bạc Liêu trù phú, từ bé tôi đã rành chuyện mò cua bắt ốc hái rau, nắng gió tưới tẩm suốt thời thơ ấu cho đến lúc trưởng thành. Thế hệ chúng tôi nhà nghèo, mái lá phong phanh mặc cho gió lùa. Hàng ngày sử dụng đèn dầu, bếp củi, giặt đồ bằng nước tro bếp ngâm, tiền mẹ cho đi học chỉ đủ mua củ khoai trái bắp. Nhưng thời ấy, nhà tôi và cả xóm tuy nghèo nhưng toàn được ăn đặc sản!

Bạn có công nhận rằng, bây giờ vào các nhà hàng ở những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Cần Thơ, Huế chẳng hạn, thì trong thực đơn, các món đặc sản sẽ là cá rô kho tộ, cơm cháy mỡ hành, canh chua bông súng… Mấy thức này đích thị món quê, chúng tôi ngày ấy vẫn ăn hằng ngày bằng cách tự mình đi tìm.

bonbon.jpg (1.07 MB)
Bồn bồn mọc đầy ruộng

Kiểu như chặt cây, mua dây kẽm, chuẩn bị mồi câu, mang lên vuông lên lán (tên gọi khác của đầm, ruộng), tìm chỗ ngon gần ngã ba ngã tư, có bóng râm thì cắm cần câu xuống. Nếu có mưa lâm râm lại càng tuyệt vời, bởi cua chịu cảnh mát mẻ, mò lên ăn câu. Chưa cần may mắn vẫn có thể “vợt đã tay”, nào là cua gạch son, cua yếm vuông, cua y nhất y nhì…

Thời đó, câu được cua cá xịn, chất lượng thì mang bán ở chợ, đổi lấy gạo thịt mắm muối. Có khi cũng dành phần để nhà ăn. Theo “chuẩn” bây giờ, đó là đặc sản chính hiệu. Tôm cá cũng vậy, tươi rói, còn nhảy tanh tách, thuần tự nhiên, “organic” đàng hoàng. Còn con ba khía, mà nay thi thoảng chúng tôi mua về gởi cho bạn trên thành phố làm quà, ngày cũ tụi nhóc chúng tôi vào các vạt đước, rừng mắm hoặc dừa nước sẽ bắt mỏi tay, xách nặng xô mang về.

Rau trái thì bồn bồn mọc đầy ruộng, nhổ về xào tươi hay làm dưa. Cây năn (có nơi gọi là hẹ nước), rau ngổ, rau đắng… đều sẵn ngoài đồng. Cảnh một cậu thiếu niên vác cần xé đi bán bánh mì về, leo lên cây so đũa hái bông rồi kiếm vài trái me về nấu canh chua rất dễ bắt gặp dọc đường. Ngày ấy chợ búa thức tươi thủy hải sản vô cùng phong phú, giá rẻ. Tuổi thơ chúng tôi sống cùng các loại tôm cá như cá rô, cá kèo, cá trê, cá bống cát… ngọt lành.

Ngày nay mọi thứ hiếm dần, đa phần đã được nuôi trồng, khai thác, nên khi hương vị có khác… Lỡ thèm con cua thiên nhiên hay con cá chẻm sông cũng khó xử bởi giá cả, còn tự đi kiếm trên đồng ruộng đã thành chuyện dĩ vãng xa xôi rồi. Nhiều người thế hệ 6x, 7x vẫn hoài niệm về cái thời tuy nghèo có nghèo, nhưng tụi nhóc vẫn lớn lên “mạnh cùi cụi” vì toàn ăn đặc sản quanh mương quanh nhà…

NGUYỄN THÀNH CÔNG

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...