Nơi nợ một ân tình

Tôi bắt đầu cộng tác với báo Công giáo và Dân tộc (CGvDT) cách đây từ cả chục năm. Hồi ấy, tôi đến với trang Gia Đình từ sự mời gọi của anh phụ trách trang. Đã lâu, anh không còn làm báo mà đi định cư cách đây nửa vòng trái đất.

Vốn là sinh viên Sư phạm đi làm báo, nên tôi hoàn toàn chẳng có kinh nghiệm gì. Lần đầu tiên viết báo, tôi cứ theo thói quen của một cậu sinh viên học Văn chương, ưa chữ nghĩa chim bay bướm lượn. Đôi khi, viết lòng vòng chưa chạm vấn đề, đã thấy hết trang. Ngày ấy, cứ nghĩ viết nhiều chữ, được nhiều trang giấy là hay. Bởi vậy, những bài báo đầu tiên thật dài dòng và văn phong rất “hoa lá cành”. Cũng chính vì vậy mà chủ động tham gia cộng tác nhiều báo, tôi vẫn không thấy tăm hơi bài viết của mình được đăng, cũng chẳng thấy tòa soạn nào liên lạc để góp ý bài vở. Một hồi, tôi cũng nản. Bước vào nghề báo sao khó quá! Nhưng rồi cơ may cũng đến. Sau hai bài viết non tay gởi đến báo CGvDT, tôi mừng rơn khi một anh biên tập viên phản hồi email: “Bài còn một số chỗ cần sửa. Hôm nào em ghé văn phòng, bàn chuyện cộng tác lâu dài luôn nhé!”. Email đó có thể coi là chìa khóa để tôi theo nghề báo cho đến bây giờ.

Đó là ngày đẹp trời, tôi với chiếc xe đạp cà tàng của mình đến tòa soạn để gặp anh biên tập viên. Sau khi sửa bài trực tiếp và chia sẻ kinh nghiệm, tôi được anh động viên cộng tác. “Báo còn khó khăn. Chế độ nhuận bút không cao, nhưng đây cũng là công việc phục vụ cho Giáo hội”, anh chia sẻ. Và những bài báo đầu tiên trong đời của tôi là những bài mà anh đã sửa hôm ấy. Tôi vui mừng nhìn thấy tên mình được xếp trang trọng kèm theo.

Nguyễn Xuân Huy

Ban đầu cộng tác, khó khăn của tôi không chỉ là nghiệp vụ mà còn là máy móc để tác nghiệp. Máy ảnh là thứ không thể thiếu. Biết tôi “tay trắng làm báo”, anh biên tập viên vui vẻ cho tôi mượn chiếc máy ảnh Canon dòng powershot. Tôi mừng lắm. Lần đầu tiên được cầm một chiếc máy ảnh số, được học cách chụp ảnh. Lên giảng đường, ngoài chụp ảnh viết bài, tôi còn được tranh thủ chụp ảnh cho cả lớp. Bạn bè hỏi han: “Làm sao cậu mua được chiếc máy ảnh đẹp thế này?”. Tôi cười toe: “Người dưng cho mượn đó!”.

“Người dưng” cho tôi mượn máy ảnh và giúp đỡ tôi nhiều những bước chập chững vào nghề nhanh chóng trở thành người anh em quý mến. Không gian tờ báo trở thành chốn quen của tôi sau giờ học. Mỗi khi có bài báo nào, dù đăng trên CGvDT hay báo khác, tôi cũng chạy sang “khoe” anh biên tập viên vui tính và tốt bụng ấy. Gặp trở ngại, không vừa ý trong nghề, cũng chạy sang tâm sự với ông anh. Ngày tôi được nhận vào một... tờ báo khác, anh rất vui, chúc mừng tôi nhiều. Anh em vẫn trao đổi bài vở như ngày trước.

Có thời gian, tôi cũng ít ghé tòa soạn CGvDT. Rồi một hôm gặp mặt, anh biên tập viên ấy thông báo mình sắp đi định cư nước ngoài. Anh động viên tôi vẫn tiếp tục cộng tác cho CGvDT rồi giới thiệu tôi lại cho người phụ trách mới sẽ thay anh.

Và thế là anh đi. Mỗi lần lên cộng tác, tôi vẫn nhớ căn phòng với chiếc máy tính quay ra cửa sổ và chiếc quạt trần xoay chậm rãi trên đầu, nhớ nụ cười động viên của anh và cả cách anh dừng lại suy nghĩ, nhấn nhấn giọng với những đề tài khó giải thích. Nhớ những buổi được anh thay mặt tòa soạn mời đi ăn tiệc cùng ban biên tập báo trong các dịp kỷ niệm hằng năm. Tôi thấy mình hãnh diện như được trở thành một thành viên của “gia đình” này. Nơi mà mọi người, từ bác bảo vệ, cô lao công, chị phát nhuận bút... luôn nở những nụ cười đầy khích lệ.

Tuy không thường xuyên, nhưng hiện nay tôi vẫn còn duy trì viết bài cho CGvDT. Dù đôi lúc chật vật xoay sở vì những toan tính tiền bạc trong những bài báo viết cộng tác ở nhiều nơi nhưng tôi chưa bao giờ quên lời động viên của anh biên tập viên những ngày đầu. Cộng tác với báo, tôi vui nhất là khi tên mình được bà con đồng đạo ở giáo xứ ngoài quê đọc trong tiếng chuông ngân của nhà thờ. Cha mẹ tôi cũng vui vì biết con mình viết cho một tờ báo Công giáo.

CGvDT tuy đứng trước nhiều thử thách để phát triển hơn, nhưng tôi luôn nghĩ, báo có những ưu thế nhất định, đặc biệt. Đó là độc giả trung thành, theo dõi dài hạn. Hơn nữa, độc giả của báo luôn là “độc giả chất lượng”, quan tâm các vấn đề Giáo hội, bác ái... một cách sâu sắc. Tôi đã rút ra được những vấn đề này qua những bài viết về các hoàn cảnh éo le, cần được hỗ trợ, động viên. Những tấm lòng sẵn sàng chia sẻ vượt ngoài hình dung của tôi. Tôi thấy xúc động với những bức thư giấu tên của những ân nhân làm việc bác ái, chuyển đến tòa soạn. Sau khi được hỗ trợ, những nhân vật và gia đình của họ cảm ơn tôi. Nhưng tôi không nhận và luôn cho họ biết rằng, người đáng cảm ơn là bạn đọc hảo tâm của báo. Đó là cộng đồng dân Chúa luôn sống nhiệt tình và sẻ chia.

Dù sau này có tiếp tục viết báo hay không, những trải nghiệm ở báo CGvDT luôn mang đến sự ấm áp, là nơi mà tôi muốn đến để chia sẻ. Những phóng viên, biên tập viên dễ mến, những nụ cười, lời động viên, những bạn đọc dễ thương... luôn để lại những ấn tượng, giá trị đẹp. Dù có thay đổi thế nào, tờ báo cũng đã mang lại cho tôi nhiều hơn những gì tôi mang đến. Bởi vậy, tôi luôn nghĩ rằng, mình đã nợ nơi đây một ân tình.

Nguyễn Xuân Huy

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...