Núi người già

Truyện cổ tích Nhật “Hẻm núi người già” kể rằng tại vùng đất nọ, lãnh chúa ban hành một sắc lệnh tàn khốc: Con cái phải đem cha mẹ mình bỏ trên núi khi họ đủ 60 tuổi để bớt miệng ăn; vì người già chẳng được tích sự gì, không còn sức lao động, không thể sinh đẻ, chỉ còn là gánh nặng. Hẻm núi nơi người ta vứt bỏ cha mẹ dần được gọi là “hẻm núi người già”. Một chàng nông dân hiếu thảo lén lút giấu mẹ già dưới căn hầm bí mật trong nhà, ngày ngày phụng dưỡng. Bẵng đi vài năm, lãnh chúa bị nước láng giềng ra ba câu đố, nếu không giải được sẽ viện cớ xâm lăng. Câu đố thứ nhất là tạo ra sợi thừng bằng tro; câu đố thứ hai là xỏ dây xuyên qua một cành tre bảy khúc (khó ở chỗ cành tre cong vẹo khác thường, không thể xỏ dây qua mà vẫn giữ nguyên vẹn cành tre); câu đố thứ ba là làm một cái trống không cần đánh vẫn kêu. Lãnh chúa và các thuộc hạ vắt óc mãi chẳng nghĩ ra đáp án, đành huy động dân thường hiến kế, ai thành công sẽ trọng thưởng. Chàng nông dân hiếu thảo hay tin liền về kể cho mẹ. Bà cụ nghe xong, mỉm cười bày cách cho con trai:

nggia.jpg (55 KB)

- Bện một sợi dây thừng thật chặt, ngâm nước muối rồi phơi khô, sau đó đặt sợi dây lên một tấm ván và châm lửa đốt.

- Buộc sợi tơ vào thân con kiến càng, bôi mật đường vào đầu kia cành tre cong vẹo 7 khúc, nó sẽ lần theo mùi mật đường, bò xuyên qua ống tre, mang theo sợi chỉ.

- Dựng một cái trống xung quanh tổ ong lớn, sau đó bịt chặt hai mặt trống. Bầy ong sẽ không ngừng bay đập vào mặt trống để thoát ra, tạo thành chiếc trống không cần người đánh vẫn tự kêu.

Chàng trai mang “đáp án” đến cho lãnh chúa, hóa giải thành công mối nguy xâm lược. Khi được hỏi về phần thưởng, anh xin lãnh chúa hủy sắc lệnh vứt bỏ người già. Bởi chính mẹ anh với sự khôn ngoan và kinh nghiệm phong phú, mới là người đã giải được ba câu đố hóc búa, cứu vùng đất này khỏi chiến tranh…

Câu chuyện dựa trên hủ tục đáng sợ thời xưa ở Nhật gọi là Ubasute hoặc Oyasute. Tại những ngôi làng nghèo đói, người ta thường đem người già yếu, bệnh tật, đôi khi cả trẻ con lên núi cho “tự sinh tự diệt” để giảm gánh nặng cho gia đình và cộng đồng.

*

Thời nay, dù đa số con người đã thoát cảnh thiếu ăn thiếu mặc, không cần phải bỏ rơi người già, trẻ con để sinh tồn, nhưng vẫn có nhiều kẻ “ngứa mắt” người già, cảm thấy họ đã trở nên vô dụng, lẩn thẩn và chậm chạp, chẳng giúp gì cho con cháu. Tâm lý này đôi lúc không xuất phát từ cảnh túng quẫn mà từ thói thực dụng, tham lam, ích kỷ, muốn tối đa lợi ích và tối thiểu trách nhiệm. Trong mắt họ, người già chỉ có ích khi vẫn còn của cải để dành, đủ sức trông cháu hoặc có quyền lực để con cháu dựa dẫm. Hết giá trị lợi dụng sẽ bị vứt bỏ hoặc phải sống như kẻ ăn nhờ ở đậu trong nhà con cái. Ông bà cụ nào đã hy sinh hết mực cho con cháu rồi bị phản bội, thường người ngoài cuộc cười là dại dột, không biết giữ đường lui cho mình. Không phải ai cũng trân trọng đức hy sinh, kho tàng kiến thức, kinh nghiệm của người già, càng không thấm thía được rằng “một người già chết đi như một kho sách bị đốt”. 

Những kẻ cười nhạo, coi thường, ngược đãi người già không nghĩ đến việc chính bản thân rồi cũng sẽ già đi, hoặc tự tin mình sẽ không bao giờ lâm vào tình trạng thảm hại, yếu thế hoặc bị vứt bỏ. Thế nhưng, cuộc đời tưởng như bất công, khó đoán, thực ra lại rất công bằng và dễ hiểu: “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; và anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em” (Mt 7,1-3).

Ths-Bs Lan Hải

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...