Phòng chống “đào lửa”

Vụ sinh viên ngành Y bị “dụ” mất sạch 7 tỷ đồng vì sao kê tài sản theo văn bản giả khiến nhiều trường đại học và các bậc phụ huynh phải rúng động. Theo thông tin thu thập được, đây trường hợp thứ hai, sinh viên của trường bịăn thịt lừa (trước đó, một nữ sinh viên bị mất khoảng nửa tỷ đồng). Nhiều người thắc mắc: Tại sao đã học đến năm cuối đại học rồi vẫn mắc bẫy, để rồi báo hại gia đình mất một số tiền khổng lồ? Tại sao gia đình nạn nhân sẵn sàng chuyển khoản mà không cẩn thận liên lạc với nhà trường/ thầy cô để xác minh thông tin trước khi nộp tiền?... Người ngoài cuộc nhìn vào cảm thấy khó hiểu vì mánh lới moi tiền chẳng tinh vi, phức tạp cho lắm. Nếu suy xét kỹ hơn, sẽ tìm ra nhiều sơ hở, vậy mà một sinh viên năm cuối vẫn “đâm lao phải theo lao”, đến khi gia đình bị hút cạn máu mới ngừng. Sự kiện này dấy lên nhiều luồng ý kiến khác nhau trong cộng đồng, trong đó có các bậc cha mẹ. Họ cho rằng dường như mình đang dạy con sai cách, tạo nên những người trẻ giỏi giang về mặt sách vở, không tham lam, không có “máu đỏ đen”, không mù quáng tin theo lời mời “việc nhẹ lương cao”…, nhưng vẫn non nớt về kỹ năng chống lừa đảo. “Các con ít va chạm nên dễ bị kẻ xấu dọa dẫm, dụ dỗ, thao túng, điều khiển” là đúng, nhưng vì sao ngay cả người trưởng thành, không tham lam, hoàn toàn lương thiện vẫn bị mắc lừa?

BS Lan Hai.png (240 KB)

Còn nhớ những câu chuyện về lừa đảo từng được nghe kể:

Chuyện thứ nhất: Ngay từ những năm 199x, một linh mục đã “được viếng thăm”. Cha kể: Hôm ấy, có một anh đến gặp cha, thưa rằng có người nhà “ở bển” nhờ liên hệ để gởi tiền đóng góp chỉnh trang nhà thờ, số tiền lên đến vài ngàn đô Mỹ. Cha điềm đạm cảm ơn tấm lòng của vị ân nhân. Anh ta nói: Cha cho con mượn 300.000 tiền Việt chiếc xe đạp, con chạy ra bưu điện gọi điện thoại báo cho người nhà biết và làm thủ tục chuyển ngoại tệ về nước (thời đó, 1 chỉ vàng khoảng 400.000). Thế rồi, mãi đến tối cũng chẳng thấy anh ta quay lại.

Chuyện thứ hai: Một nữ tu tin vào lời giới thiệu “uy tín” của phụ huynh, tham gia hội nhóm và thử nạp tiền vào một ứng dụng. Đúng như lời cam kết, lợi nhuận thu về “ngon lành” trong vài phiên giao dịch đầu. Sau đó, bên kia lôi kéo sơ gởi thêm tiền vào tài khoản đầu tư. Tuy nhiên, khi sơ muốn rút tiền thì họ báo lỗi. Do đã chuyển số tiền lớn vào tài khoản, sơ đành cố chuyển thêm, nếu không sẽ bị mất hết số tiền đã nạp trước đó. Khi bừng tỉnh thì các đối tượng đã xóa tài khoản của sơ khỏi hội nhóm trên mạng xã hội và chặn liên lạc.

Chuyện thứ ba: Một giáo sư nghỉ hưu được một người nước ngoài kết bạn trên mạng xã hội ngỏ ý chuyển quần áo và 30.000 USD Mỹ về Việt Nam để giúp người nghèo, nhờ bà nhận giúp. Sau đó, một người đàn ông gọi điện yêu cầu bà đóng phí nhận hàng. Không sẵn tiền, bà mượn vàng của người thân đem cầm để đóng. Họ tiếp tục yêu cầu đóng thêm, vẫn đóng. Rồi phảinộp phạt hàng hóa “quá mức quy định”. Bà sinh nghi thì số tiền chuyển đi đã “khẳm”. Lúc báo công an, số điện thoại vừa gọi đến cùng tài khoản facebook nọ đãmất sóng.

Câu chuyện khó tin đến vậy mà vẫn có người bị lừa!

Thật ra, độ tuổi, giới tính và địa vị nào trong xã hội cũng có thể “ăn quả lừa”, giống như hệ miễn dịch lúc nào cũng phải chống chọi với vô số virus, vi khuẩn và tác nhân gây bệnh. Vào thời Trung cổ ở châu Âu, khi đại dịch Cái Chết Đen hoành hành, trẻ con là đối tượng dễ tử vong hơn người lớn. Thời đó, nhiều kẻ ngu muội rêu rao rằng những đứa bé qua đời vì dịch hạch là do trời phạt vì chúng hư đốn, cãi lời cha mẹ hoặc không tuân thủ quy tắc đạo đức. Thế nhưng, khi xã hội và khoa học phát triển hơn, người ta hiểu rằng sức đề kháng của trẻ còn yếu, chưa kinh qua nhiều bệnh tật như người lớn, thành ra cơ thể chưa kịp hình thành “cơ chế phòng thủ”. Chuyện trẻ hay ngoan chẳng liên quan tới việc vượt qua bệnh tật hay không.

Tương tự, một người bị lừa không hẳn do khờ khạo mà bởi tâm trí họ chưa hình thành “kháng thể” với “virus lừa”. Những người đủ tỉnh táo trước cạm bẫy lớn nhờ từng vấp phải cạm bẫy nhỏ, như cơ thể được chủng đậu sẽ không nhiễm đậu mùa nữa. Tiếc thay, “virus lừa” không chỉ có một loại. Chiêu trò chúng tung ra biến hóa nhanh hơn cả… biến chủng Covid, đúng kiểu “đạo cao một thước, ma cao một trượng”. Người ta chỉ có thể phòng tránh, rút kinh nghiệm chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn nạn “đào lửa”.

Cần luôn tự nhắc mình tỉnh táo, cảnh giác trước những “quả lừa”, theo lời khuyên của thầy Giêsu: “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn ngoan như rắn và đơn sơ như bồ câu” (Mt 10, 16-17). Trước những tin nhắn gạ gẫm, hứa hẹn, hãy bỏ qua, xóa kết bạn hoặc cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng.

THS-BS LAN HẢI

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...