Sống cùng ký ức từ chiếc đồng hồ ngày xưa

Cha tôi giàu có, sống cùng má lớn cách nhà “con rơi” của ông chừng mười cây số. Mặt tiền nhà của cha là tiệm bán thuốc Bắc, dưới bến sông lại có thêm vài ngôi nhà nữa. Ông chơi cờ tướng rất giỏi, hầu như mỗi lần gặp cha là tôi lại thấy ông bên bàn cờ, nét mặt trầm tư, đôi mắt sắc sảo.

Những năm tháng tuổi thơ, khi má đưa tôi về sống với ngoại ở Điền Chủ Út, cha vẫn lặn lội vào khu vực chiến sự để thăm. Ông mang theo bao nhiêu đồ chơi, có cả chiếc xe nhựa to kềnh, bền bỉ không hư - món đồ xa xỉ đối với trẻ con nông thôn nghèo khó ngày ấy. Tôi ngồi trên xe, đám trẻ trong làng túm lại kéo chạy quanh sân, tiếng cười giòn tan vang vọng cả xóm nghèo.

kyuc.jpg (567 KB)

Khi lớn hơn một chút, chừng lớp tám gì đó, cha dẫn tôi đi Hộ Phòng. Ông gọi cho tôi ly sữa đậu đá bào mát lạnh, ngọt ngào. Rồi ông dắt tôi vào hiệu đồng hồ, chọn cho tôi chiếc có mặt vàng tự động, nghe nói giá bằng cả năm phân vàng. Thật là một món quà quý giá vô cùng. Đeo chiếc đồng hồ trên tay, tôi mang theo niềm tự hào, như mang theo hình bóng cha vào từng ngày tháng tuổi trẻ.

Sau này, khi tôi đi dạy hợp đồng tiểu học, một ngày nhận được tin cha nhắn, vội vã đến nơi thì ông đã về Sài Gòn với nội ở quận 10. Từ biệt cha từ ngày đó, đến khi ông qua đời, tôi chẳng còn dịp nào được gặp lại...

Mỗi lần ngang qua Hộ Phòng, lòng tôi lại dậy lên nỗi nhớ cha. Nhớ ly sữa đậu đá bào, nhớ chiếc đồng hồ mặt vàng cha từng mua tặng. Bây giờ, chợ cũ lưa thưa người mua kẻ bán, hiệu đồng hồ ngày đó cũng không còn nữa, chỉ còn lại những tủ sửa đồng hồ xếp hàng ở đầu lối vô, vắng hoe khách qua lại.

Có lần, tôi tạt vào một tiệm đồng hồ nhỏ, chỗ mà tôi ướm nghĩ ngày xưa là nơi cha dẫn tôi tới. Tôi hỏi mua một cái đồng hồ cũ, cũng mạ vàng, na ná chiếc năm nào. Khi anh thợ loay hoay chỉnh sửa, tôi kể cho anh nghe câu chuyện về cha. Anh lơ đễnh nghe, có lẽ cũng không hiểu hết được nỗi lòng của tôi, nhưng tôi vẫn muốn kể, như để giải tỏa nỗi nhớ cha đã đeo đẳng mấy chục năm trời.

Trong nhà có đồng hồ bàn, điện thoại di động luôn hiện giờ chính xác, nhưng tôi vẫn muốn có chiếc đồng hồ đeo tay, giống như của cha tặng năm nào. Chỉ tiếc là tiệm đá bào sữa đậu ngày xưa đã không còn nữa. Biết đâu, nếu còn, tôi sẽ ghé vào, ngồi nhâm nhi một ly như cái ngày thơ bé, để cảm giác cha vẫn còn đâu đó quanh đây, cùng tôi thưởng thức cái vị ngọt mát xưa kia.

Thời gian trôi qua, có những thứ ta dễ quên, nhưng cũng có những ký ức khắc sâu trong tim, như chiếc đồng hồ cũ mạ vàng, như ly đá bào sữa đậu, như hình bóng người cha năm nào. Mấy mươi năm rồi, ký ức vẫn còn mới nguyên, ray rứt trong lòng…

Nguyễn Thành Công

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...