Tiếng gà gáy ở thành phố

Quê, chợ khác nhau, một chút xíu thôi cũng khác, như tiếng gà gáy. Tôi có một cô bạn thân quê ở Quảng Trị, thuộc huyện Triệu Phong, vùng đất cát sỏi nắng cháy mưa dầm điển hình của khúc ruột miền Trung. Làng cô trồng lúa, cách không mấy xa Thánh địa La Vang. Sinh ra chốn ấy, cô từ tấm bé đã gắn chặt với đồng lúa, thuở tiểu học đã biết phụ mẹ làm đồng chai tay vì cuốc đất, cùng bạn rọc lá chuối xếp mang lên chợ tỉnh bán bằng xe đạp, quê với cô máu thịt tưởng không rời.

Nhưng cuộc đời không nói trước được điều gì. Vừa tốt nghiệp THPT, cô chơi vơi bởi không “đi” tiếp vào đại học, mà làm đủ thứ việc như se nhang, phụ làm rẫy cà phê trên cao nguyên, rồi vào thành phố. Sài Gòn khi ấy “khác bây giờ”- cô thường nhớ khi mô tả cảnh một góc phố hãy còn quê với nhiều khoảng trống, nhà cửa đơn sơ, “tưởng đi Sài Gòn sao chớ khi ấy y chang ở Quảng Trị!”, cô nói.

gagay.jpg (168 KB)

Ở thành phố mà cô và các bạn trồng rau lang bó mang ra chợ bán, cũng trên xe đạp như ở làng ngày nào. “Rau lang còn tốt hơn ở quê, bán lại được giá hơn”, cô kể. Có lẽ do ở khu vực ít đô thị hóa của thành phố lớn mà cô gái quê hội nhập nhanh hơn chăng? Nhưng rồi từng giờ, Sài Gòn chuyển mình nhanh lắm, khu xóm có chỗ trồng rau lang, giờ xây kín nhà, cao ốc vây quanh, đường phố xe đan dày đến mức khó qua. Chỗ trồng rau không còn, chẳng mấy chốc thay đổi hết. Cô và các bạn rồi cũng bỏ xe  đạp đi xe số, rồi xe tay ga. “Tụi em thành người xì phố rồi!”, cô nói.

“Người xì phố” đổi thay trang phục, ngôn ngữ, thói quen, nhưng có những thứ ăn sâu giấu kỹ lại còn nguyên, như tiếng gà gáy: “Hồi ở quê, em học bài nhờ tiếng gà gáy, độ ba giờ sáng hắn cất tiếng ò ó o, là thức dậy học bài”. Chuyện này nào phải ở Triệu Phong, quê nào cũng vậy, gà gáy theo nhịp sinh học, “lập trình” theo chu kỳ mọc lặn của mặt trời. Thành phố ầm ì xe cộ suốt ngày đêm, như không ngủ, đèn sáng choang, gà gáy bất cứ lúc nào! Có khi gọi cho cô, giữa trưa mà gà gáy ngon lành, cô cười: “Vậy đó, hắn gáy suốt ngày”. Cô gái quê không thể “canh” tiếng gà gáy như thuở nào ở Triệu Phong để thức giấc.

Thành phố nào chỉ có tiếng gà gáy khác đâu, chim ở trong lồng, cây trong chậu cũng khác. Người lớn trẻ con thành phố mỗi khi có dịp về quê tắm mình thỏa thuê trong bầu không khí thoáng đãng, cây xanh rì ở mọi nơi, gà từng đàn, chim tung cánh trên trời cao hay chuyền cành, không gian mở rộng không còn nén chặt như ở các căn nhà lớn nhỏ nơi phố thị. Và, bình minh lên rộn ràng cùng tiếng gà gáy báo ngày mới, thanh âm nhịp nhàng cùng tự nhiên.

Thành phố khát chất quê, có phải vì thế mà trong những căn nhà chật hẹp kín bê tông cốt thép có nhiều bức tranh vẽ phong cảnh quê với cây cối, chim trời, hồ nước? Nơi thừa ánh sáng nhân tạo của điện, tiếng xe cộ, nhưng vơi thiếu khí trời cùng cây cối và chim chóc. Tiếng “ò ó o o..” ở đô thành cũng khác lạ, chệch nhịp, làm cô gái quê ngày nào có phút chơi vơi, vì nhớ.

Nguyễn Thành Công 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...