Trong dòng đời tất bật, ta có sống vô tâm?

Hằng ngày theo lệ, sáng tinh mơ đến công viên tập thể dục, đã hơn mười năm, đoạn đường, như cách nói thường nghe là “mòn chân”.

Tôi thuộc từng mái nhà, cửa hiệu, hẻm nhỏ, và hầu như mọi cư dân trên đoạn đường chừng nửa cây số đi về hàng ngày ấy. Có một tiệm bán “bù lon con tán” của một anh ngang tuổi, thường ghé mua lặt vặt khi thì chiếc búa, đinh, keo dán sắt…, riết thành khách quen. Rồi bẵng một thời gian tôi chỉ mua ở chợ gần nhà cho tiện. Mới rồi, khi cái cưa hỏng, cần cắt cành cây, mới sực nhớ chỗ hiệu “bù lon” ấy bán đồ chất lượng, nơi đã mua chiếc cưa dùng mấy năm. “Hồi đó bà xã anh bán cái cưa cho tôi đó, xài tới giờ”, tôi nói với anh. Anh chủ đáp rất tỉnh: “Vợ tôi bán cho anh cưa khi con tôi mới học lớp tám, giờ vô đại học, mà bả bỏ đi ngay lúc đó tới giờ”. Tôi giật mình vì qua lại hằng ngày, sao không hề nghe, không hề biết. Tế nhị tôi không hỏi thêm, nhưng thở nhẹ: “Nhanh vậy, mấy năm rồi!”. Anh trải lòng nỗi đau âm thầm của cảnh gà trống nuôi con, tôi khách sáo lần đầu bắt tay anh, siết chặt và động viên như thói quen khi khích lệ mấy nhóc đá banh: cố lên! Rời cửa tiệm, chợt nhận thấy mình sống vô tâm, chuyện ngay trước mắt mà không biết. Và anh chủ hiệu ấy với tôi hình như có học chung trường…

Mạnh ai nấy sống, đau đáu với nỗi khổ niềm đau của riêng mình, với cái tôi to tát, có khi chuyện buồn của ngay thành viên trong gia đình hay hàng xóm cũng bàng quan không hay biết. Và không biết từ bao giờ, nỗi niềm riêng ai cũng giấu kín, cất kỹ? Mới đây, tôi đi đảo nhỏ giải tỏa tinh thần, hít thở sóng gió, về tới nhà mới hay anh chủ tiệm sửa xe đạp hàng xóm bao nhiêu năm mang xe tới đã tử vong do dùng đầu đạn làm đe chặt căm xe. Anh này học chung trường, cùng lớn lên trong một xóm từ nhỏ và mới nói chuyện mấy bữa trước. Chuyện kinh hoàng ngay bên cạnh, báo chí cả nước chạy tin. Anh ấy gặp nạn khủng khiếp khi tôi còn đang chỉnh camera ghi hình ngoài biển!

Dù muốn hay không, bao nhiêu chuyện khách quan cứ diễn ra xung quanh ta; khổ đau, hạnh phúc, mất mát trong từng giây phút tháng ngày đến với người này người khác, mà có khi bản thân không hề hay biết, chia sẻ. Dòng thời gian không ngưng nghỉ, mình có lúc chỉ chăm chăm nhìn mãi vào chính mình mà thôi.

Bây giờ, sáng sáng tập thể dục hay đi chợ, tôi mỉm cười với anh chủ hiệu bù lon con tán vì đã biết nỗi khổ tâm của anh; nhìn vào tiệm sửa xe đạp của người hàng xóm xấu số, nơi con gái anh vẫn ngồi chỗ cũ bán buôn, chiếc võng anh thường nằm ai đó đã dẹp đi…

Nào chỉ có mỗi mình ta đau khổ, mất mát?

Nguyễn Thành Công

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...