Trong niềm tin yêu...

Tôi vẫn nhớ mãi một thời khó khăn của gia đình mình. Bố tôi đi làm bảo vệ cho một công ty, lương ba cọc ba đồng, chẳng đủ nuôi ba miệng ăn trong nhà. Để đỡ đần cho bố, mẹ tôi cũng gom góp và thuê được một khoảng đất để trồng rau. Ngày nào cũng vậy, khi mặt trời chưa kịp tỏ, mẹ đã lụi cụi dậy, lo bữa sáng cho cả nhà rồi băng mình giữa sương giá trên chiếc xe đạp cà tàng, tất tả thu hoạch rau và mang ra chợ bán. Vất vả nhưng thu nhập cũng chẳng bao nhiêu. Mẹ chẳng nề hà, tiếp tục kiếm thêm những việc khác, tần tảo nhặt nhạnh từng lon ve chai lúc nắng, lúc mưa. Rồi sự khổ ải cũng qua, khi cuộc sống dần ổn định, mẹ quyết định lui về làm hậu phương vững chắc cho bố con tôi...

Nhưng có một ngày, mẹ đi đâu mãi đến xế chiều vẫn chưa về, khác hẳn thói quen hằng ngày của mẹ. Thấp thỏm một nỗi lo mơ hồ, tôi và bố chia nhau đi tìm. Vòng quanh khắp khu chợ vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu. Những người xung quanh cũng không ai biết... Mãi đến khi hoàng hôn buông, bố con tôi mới tìm thấy mẹ đang ngồi lặng thinh trước biển. Ráng chiều vàng vọt buông lả lơi trên mặt nước và in hằn bóng mẹ trên nền cát trắng xóa. Tôi và bố lặng người.

Thì ra mẹ đang cảm thấy rất buồn nên ra đây ngồi một mình. Mẹ đã bỏ quên tuổi thanh xuân của mình với những cuộc vui vầy, đi chơi hay sắm sửa để toàn tâm toàn ý cho gia đình. Khổ là thế, nhưng khi mẹ lui về chăm lo và phục vụ chồng con lại bị người ngoài cho là “ăn bám” hay “phụ thuộc” chồng. Trước đây, đã có lần mẹ bảo tôi: “Con ráng mà học, đừng để không có công ăn việc làm, đừng để người ta khinh mình, con ạ”. Những lúc ấy, tôi chỉ biết nói: “Mẹ đừng nghe lời thiên hạ bàn tán để rồi lại suy nghĩ, ảnh hưởng đến sức khỏe”. Không ngờ, những lời nói ra nói vào của người này người kia lại khiến mẹ tôi buồn bã, chênh chao như thế.

Sau chuỗi ngày ấy, bố con tôi phần nào thấu hiểu những phiền muộn mà mẹ giấu kín bấy lâu và luôn cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho mẹ. Những bữa ăn tuy đạm bạc, đơn sơ nhưng lúc nào cũng rôm rả tiếng nói cười. Cuối tuần, để thư giãn cũng như vun đắp thêm tình cảm, sự gắn bó, bố thường dẫn cả nhà “nghỉ dưỡng” tại một quán cà phê nào đó. Và mùng 8 tháng 3 năm ấy, bố tôi gắng dành dụm một khoản tiền kha khá mua tặng mẹ một bó hồng thật tươi cùng với xấp vải để may áo dài. Bố còn nắn nót ghi lời chúc lên tấm thiệp gởi mẹ: “Anh và các con luôn bên em. Mãi cười em nhé!”. Mẹ vui lắm, nụ cười luôn nở trên môi.

Riêng tôi cũng dành tặng mẹ một món quà thật ý nghĩa với kết quả thi đậu đại học với số điểm khá cao. Đi đâu mẹ cũng khoe với chòm xóm, họ hàng, bạn bè, kể cả trong bữa ăn mẹ cũng không ngừng nhắc: “Con gái mẹ sắp thành tân sinh viên rồi”. Mẹ mừng vì con gái cuối cùng cũng đạt được ý nguyện, đã viết tiếp trang học vấn còn dang dở của mẹ.

Cuộc sống với những sóng gió, thăng trầm, miệng đời vẫn cay nghiệt nhưng giờ đây, mẹ tôi đã sống thoải mái, tự tại hơn trước rất nhiều. Tôi tin sức mạnh của tình yêu thương, sự chở che và động viên mà gia đình mang lại đã lấn át tất cả những thị phi bên ngoài. Đôi khi nhắc lại, giọng mẹ vẫn còn rưng rưng: “Chính sự động viên, khích lệ và niềm tin yêu của cả nhà đã giúp mẹ vượt qua tất cả”…

Nguyễn Thị Chi

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...