Về quê ngoại cắm câu cua

Lối bạch đàn quen thuộc mát rượi dẫn vào nhà ngoại kia rồi, tôi và nhỏ Minh Anh chạy trước, bỏ ba má đi từ từ phía sau. Đến chiếc cầu cây bắt qua xẻo nước, phải dừng lại thôi vì không dám qua, dù có tay vịn. Nước lớn đầy, đỏ hồng phù sa. Gió thổi tóc nhỏ Minh Anh bay bay, hôm nay tôi thấy nhỏ đẹp lạ lùng, hái một nhánh hoa tim tím, tôi cài lên tóc nhỏ, sợ sâu nên nhỏ hét toáng lên muốn khóc. Từ phía mé sông, dáng ông ngoại đang đi tới, hai đứa mừng rỡ đồng thanh: “Con chào ông ngoại”, ông ngoại cười vui: “Mới về tới à? Ngoại đi đổ xà ngom, bắt tép luộc cho bây đây”.  Ông ngoại để cái giỏ tre trên bờ, bước xuống mé nước rửa đôi chân lấm đầy bùn rồi lên cỏ giậm cho ráo. Ngoại bước qua cầu cây thật dễ dàng và đưa tay dẫn từng đứa qua, hai chị em tôi vừa níu ngoại vừa run rẩy bám chặt tay vịn cầu cây mà vẫn sợ bị rơi tõm xuống nước. Qua khỏi chiếc cầu, hai đứa reo mừng như lập được chiến công. Bà ngoại ra tận ngõ đón và ôm chúng tôi vào lòng, nét mặt vui lắm! Chiếc cầu này là cả ký ức tuổi thơ của má tôi và mấy dì, má kể có những lần nước lớn cuốn trôi cầu cây, ông ngoại phải để má với dì ba lên vai, lội từng chuyến đưa sang bờ để đi học, lần nào kể má cũng khóc. Cũng nơi cây cầu này, má cùng mấy dì tắm sông và cắm câu cua. Ông ngoại hứa ngày mai dẫn đi cắm câu cua. Ông bắt được một con đẻn đem chặt khúc làm mồi. Đồ nghề đơn giản là những cần câu bằng nhánh trúc và sợi dây nhựa mảnh dài khoảng một thước rưỡi, không dùng lưỡi câu như câu cá mà chỉ cần một cọng kẽm để cột chặt khúc mồi là xong. Hai chị em tôi theo ngoại ra vuông cắm dọc mé nước, cách nhau khoảng mấy bước chân.

cauccua.jpg (348 KB)

Vừa cắm hết cần trúc, quay trở lại là đã thấy sợi dây bị kéo căng đến cong cần, ông ngoại một tay gỡ cần kéo nhẹ dìu con mồi vào gần tầm tay với, tay kia cầm cái vợt đan lỗ to chuẩn bị vớt. Sợi dây kéo lên đến mặt nước mang theo một anh cua phèn to khoảng bàn tay đang ôm chặt khúc mồi, cái vợt vớt thật nhanh trước khi con cua buông mồi, nếu chậm là xổng mất. Ngoại dạy giữ chặt hai bên hông cái mai, đè lên hai cái ngoe bơi lấy thế trói hai cái càng trước của cua bằng dây chuối, rồi vòng qua tám cái ngoe mà cột lại cho chắc.

Buổi chiều gió dưới bến sông thổi lên mát rượi, vạt dừa nước reo xào xạc ôm quày trái tròn như cái bông to màu nâu. Đang mơ màng thì cần trúc lại cong, sợi dây kéo căng ra xa giật giật, tôi xin ông ngoại cho vớt thử, rón rén nín thở kéo nhẹ nhưng con cua khôn quá, nó buông mồi xổng mất. Thấy ông ngoại vớt liên tục, cứ ngỡ dễ lắm, hóa ra không đơn giản. Nhỏ Minh Anh còn cười giễu cợt làm tôi thấy quê quê.

 Hết mồi, mớ cua bắt được cũng kha khá, ba ông cháu về nhà. Má phụ bà ngoại làm cua ram me nửa phần, hấp nước dừa tươi nửa phần. Cả nhà dọn ra sân sau cạnh hàng so đũa cho mát. Buổi cơm chiều vừa vui vừa ấm áp quá đỗi, những con cua đỏ au, chắc cứng thịt, thơm ngọt vô cùng. Cả nhà vừa ăn vừa nhắc chuyện ngày xưa của má và mấy dì, thì ra xưa má là tay cắm câu cua hạng giỏi, má cười. Mấy ngày nghỉ phép của ba má qua nhanh, ngày mai gia đình tôi lại trở về Sài Gòn, ông ngoại lui cui ngoài vuông cắm câu cua để gởi lên cho mấy dì tôi, trong bếp bà ngoại thơm nức nào cá kèo kho nước mắm rươi, tép rang me non... Ngoại sắp cẩn thận vào hộp cho từng người.

Không gì quý bằng những món quà kết tinh từ tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái. Phía sau cốp xe đầy các loại rau củ ngoại trồng, có cả quày dừa nước, tôm, cua, cá, mắm... Thế mà ngoại lăng xăng tìm còn gì thêm không. Xe lớn phải đậu ngoài đầu đường, cả nhà xách hai lượt đồ ra xe mới hết. Hôm nay tôi với Minh Anh đã tự vịn và đi qua cầu cây được rồi. Ôm hôn ông bà ngoại trước khi lên xe, tôi nghe tim mình nghèn nghẹn, xe lăn bánh và bóng ông bà ngoại nhỏ dần đến mất hút.

Má nói với ba rằng thấy ngoại già, sức khỏe kém nên muốn đưa ngoại về Sài Gòn ở gần chăm sóc nhưng ngoại không muốn rời xa quê, nơi chứa đầy kỷ niệm yêu thương. Tôi nhìn sang thấy má khóc, nước mắt tôi cũng ướt trên má tự bao giờ...

Nguyễn Lê Ái Ngọc

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...